Voyages Saigon, Inc.
     Café Espresso
   Salade Espresso
           salade espresso

 

 

Thành phố Tây An trong tỉnh Thiểm Tây (Trung Quốc) là Cố đô Trường An của các triều đại Hán, Tùy, Đường. Hiện nay Tây An là một địa điểm du-lịch rất hấp dẫn nhờ các di tích lịch sử và văn hóa liên quan đến các triều đại nói trên, như: các hầm tùy táng trong lăng mộ của Tần Thủy Hoàng và Hán Cảnh Đế, Vô tự bi trong lăng của Vơ Tắc Thiên, tháp Đại Nhạn nơi tàng trữ 600 bộ kinh Phật của Đường Tam Tạng…, và đặc biệt nhất là hồ Hoa Thanh trong Ly Cung, một di tích lịch sử quan trọng gắn liền với thời Thịnh Đường (712-756).
Lê Kim Đính, một nhà báo chuyên nghiệp từng làm việc nhiều năm cho tờ New York Times, rồi Orange County Register, và cuối cùng cho tờ Los Angeles Times trước khi nghỉ hưu, đă cùng vợ - bà Mai Công, người sáng lập hội Cộng Đồng Người Việt ở Orange County - tham gia chuyến du-lịch Trung Quốc tháng 10 năm 2004 của Voyages Saigon, trong đó có những ngày mùa Thu nắng ấm ở Tây An. Ông là người khí chất sôi nổi mà phong thái ḥa nhă, nói năng lưu loát, áo quần giày mũ lúc nào cũng chỉn chu. Ông sành ăn, sành mặc, sành thơ văn cổ điển Trung Quốc, và nhất là sành thưởng thức cái đẹp (hiểu từ nghĩa hẹp sang nghĩa rộng).
Dương Quư Phi đời Thịnh Đường là người đàn bà đẹp nổi tiếng, thiên hạ vô song. Bà không chỉ là mỹ nhân, mà c̣n là đại mỹ nhân! Cuộc đời ngắn ngủi của bà gắn liền với ông vua tài hoa Đường Huyền Tông (tức Đường Minh Hoàng), và ít nhiều với những nhân vật cùng thời cũng nổi tiếng không kém như Lư Bạch, An Lộc Sơn, Trần Huyền Lễ, Cao Lực Sĩ v.v…., đồng thời gắn liền với loạn An Sử, cuộc binh biến lớn nhất ở Trung Quốc vào thế kỷ thứ 8 suưt nữa làm tiêu vong cơ nghiệp nhà Đường. Bà c̣n là người đàn bà được giới sử gia và học giả bàn đến và mổ xẻ nhiều nhất dưới khía cạnh hấp dẫn về dục t́nh. Như thế phải chăng sắc đẹp của bà là loại sắc đẹp khiêu dâm (beauté érotique)?
Sau khi đến thăm Ly Cung và Hoa Thanh Tŕ, được tận mắt nh́n thấy bể tắm h́nh hoa sen nơi ngày xưa Dương Quư Phi từng ẻo lả ngâm ḿnh trong nước nóng, rồi lại nghe anh trưởng đoàn (Trần Chính) tán nhảm về chuyện yêu đương và tắm táp của bà dựa theo lời kể của nhà thơ Bạch Cư Dị (772-846) cùng những giai thoại lịch sử khác, câu chuyện xoay quanh đại mỹ nhân họ Dương bỗng chuyển thành cuộc tranh luận bỏ túi đầy hào hứng ở trong đoàn, mà không phải chỉ có các ông góp ư kiến. Bàn về sắc đẹp gây nhiều tranh căi của Dương Quư Phi, một bà nói “té ra bà ấy đẹp nhờ cởi truồng”, bà thứ hai bảo “nếu quả đẹp thật th́ không cứ phải cởi mới đẹp”, một ông chen vào “đă đẹp th́ cởi lại càng đẹp hơn chứ sao”, một ông khác chép miệng “đại mỹ nhân tất phải như vậy, không cởi là mỹ nhân, cởi th́ thành đại mỹ nhân”, bà thứ ba kết luận thế th́ đại mỹ nhân của các vị rốt cục là… đại cởi truồng, có đúng không… Nhà báo Lê Kim Đính chỉ nghe và tủm tỉm cười mà không thấy ông có ư kiến ǵ góp vào. Người ḥa nhă như ông chắc không muốn vui chuyện thành to chuyện.
Đi du-lịch Trung Quốc với Voyages Saigon về măi nửa năm sau Lê Kim Đính mới góp chuyện bằng cách gửi tặng trang SALADE EsPRESSO bài thơ ngắn dưới đây mà thật ra ông đă sáng tác khi ông đang ở thăm Tây An, lấy cảm hứng từ chuyện t́nh bất hủ của Đường Minh Hoàng và bà sủng phi nhiều tai tiếng, đồng thời từ tác phẩm “Trường Hận Ca” của Bạch Cư Dị kể về hai con người của lịch sử, của văn học và của giai thoại ấy. Th́ ra cũng là một cách góp chuyện nhă nhặn và thi vị của bậc phong lưu vậy!
Xin giới thiệu cùng bạn đọc bài thơ thất ngôn tứ tuyệt theo thể Cổ phong “Tây An Bụi Mờ” của Lê Kim Đính, một bài thơ rất cổ điển về âm luật mà lại rất khoáng đạt về ư tứ.
SALADE EsPRESSO.
(California, Feb 05, 2010)

[Phần chú thích của Trần Chính (Voyages Saigon), người đă hướng dẫn chuyến du-lịch Trung Quốc mùa Thu năm 2004]

Dương Quư Phi tập cưỡi ngựa (tranh của Tiền Tuyển, 1235-1305)

Chị em Dương Quư Phi dă ngoại thành Trường An (tranh của Tống Huy Tông, 1101-1126)


TÂY AN BỤI MỜ (1)

Tây An thành cổ rêu phong kín (2)
Giáp trụ ngàn năm bụi bám đầy
Chiêng trống ḥ reo đâu vọng lại
Trong hương gió thoảng khúc ca say
(3)

Rẽ lá xen hoa lạc lối vào
Đây bầy thị nữ dáng xôn xao
(4)
Hơi ấm nước trong ḍng thác bạc
Trắng muốt thiên nga hé động đào
(5)

Sương khói trầm hương nguyệt tỏa mờ
Rơ ràng người đẹp thuở ban sơ
Lung linh nước đọng da mườn mượt
(5)
Nơn nà lồng lộng thấy trong mơ

Tây An thành cổ rêu phong kín
Giáp trụ ngàn năm bụi bám đầy
Hoa lá xôn xao bừng nắng mới
Rộn ràng Xuân cũ cánh chim bay!

LÊ KIM ĐÍNH
(Tây An, một buổi rạng đông mùa thu 2004)

Dương Quư Phi tắm (tranh của Wu Yang, 2007)

Chú thích: (1) Tây An nằm ở phía nam cao nguyên hoàng thổ (loess plateau), do đó bầu trời thành phố quanh năm mờ đục bởi bụi hoàng thổ trông như một màn sương mỏng. Trong “Trường Hận Ca” của Bạch Cư Dị, linh hồn Dương Quư Phi ở trên mây xanh nh́n xuống mà than thở rằng “Ngoảnh đầu nh́n xuống cơi trần, không thấy thành Trường An đâu cả mà chỉ thấy sương bụi mịt mù”.
(2) Tác giả LKĐ nói về cổ thành Tây An hiện nay rêu phong cổ kính. Ông không nói Trường An mà nói Tây An, có lẽ ngụ ư người của hôm nay khi đứng trước thành cổ mà ngậm ngùi nhớ lại chuyện ngh́n năm cũ!
(3) Cảnh Trường An vào buổi thái b́nh, như cách mô tả của Bạch Cư Dị: “Điệu ca thong thả, dáng múa nhẹ nhàng, tiếng đàn sáo khoan thai, cả ngày vua ngắm xem không chán…”, và khi nổ ra cuộc binh biến An Lộc Sơn: “Tiếng trống trận từ Ngư Dương rung chuyển cả mặt đất, vang vọng đến tận nơi đây, làm tan vỡ khúc Nghê thường Vũ Y…”.
(4) Sách Tân Đường Thư kể rằng Dương Quư Phi được vua sủng ái hết mực, ban cho bẩy trăm người hầu hạ. C̣n Bạch Cư Dị th́ tả “Bọn thị tỳ phải luôn nâng đỡ thân h́nh ẻo lả, yếu đuối (của nàng)”.
(5) Bạch Cư Dị lại kể: “Tiết xuân lạnh, nàng được vua cho tắm tại Hoa Thanh tŕ, nước suối ấm chảy mau, rửa thân thể mịn màng như mỡ đọng (của nàng)”. Họ Bạch năm xưa chỉ trộm nh́n thấy Dương Quư Phi đến mức ấy, Lê tiên sinh ngày nay th́ nào là "...hé động đào", rồi th́ "nơn nà lồng lộng...", quả là được thấy thập phần kỹ càng hơn!

 

 

salade espresso
destinations
hot news
 

Copyright©2003VoyagesSaigonInc. All rights reserved