Voyages Saigon, Inc.
     Café Espresso
   Salade Espresso
           salade espresso

 

 

THIÊN HƯƠNG C.K.H. – CHUYỆN T̀NH GYPSY

Người Gypsy (c̣n gọi là Gitan, Romani hay Tzigane) là dân tộc sống lang thang, nghèo đói trên khắp các nẻo đường của Châu Âu. Khi sống họ không có một mái nhà, và họ tin rằng chết là “đi lên trời”.
Có đôi trai gái Gypsy yêu nhau và bị trừng phạt một cách tàn bạo v́ họ vi phạm vào luật ngăn cấm t́nh yêu giữa những người cùng bộ tộc. Nhưng t́nh yêu của họ mănh liệt hơn cả luật đời, và họ đă bỏ ra đi, kẻ trước người sau, để trở thành những người Gypsy hoàn toàn tự do. Họ rong ruổi đi t́m nhau hơn nửa thế kỷ, và trong suốt những năm tháng ấy họ chỉ cách xa nhau vài chục dặm đường hay một cánh rừng hay vài ngôi làng mà không hề hay biết và không t́m thấy nhau bởi v́ cả hai chẳng bao giờ dừng lại. Cho đến một ngày họ gặp lại nhau. Đó là ngày mà người đàn ông – kẻ đi phía trước, với cây đàn violin và trái tim mỏi mệt – dừng lại, và dừng chân vĩnh viễn để chấm dứt hành tŕnh trần gian của ḿnh. Người đàn bà Gypsy, tóc bạc trắng v́ năm tháng và gió sương, cuối cùng gặp lại người yêu khi người ấy vừa… bỏ đi lên trời.
Bà bật khóc trong tận cùng của sung sướng và khổ đau: “t́m được anh th́ em mất anh vĩnh viễn, nhưng kể từ hôm nay em mới thật sự là người tự do, bởi v́ trong suốt từng ấy năm em bị cầm tù trong t́nh yêu của chúng ta”.
Câu chuyện về những người Gypsy mà tôi kể cho đoàn nghe trên đường từ Granada đi Sevilla ở miền nam Tây Ban Nha đă cảm động ḷng “người thơ“. Người thơ ấy là THIÊN HƯƠNG CHU KIM HẢI, cây bút quen thuộc trên trang SALADE EsPRESSO. Và bà đă cảm tác bài thơ này để thân tặng tất cả những người bạn trong cùng chuyến du-lịch (Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha tháng 9, 2007) nhiều kỷ niệm ấy.
Trần Chính.
(California, Jan 2008)

Ngồi đây chị kể chuyện này
Chuyện t́nh dang dở của người Gypsy

Lâu rồi từ thuở hoang sơ
Cuộc đời du-mục hẹn ḥ trăng sao
Bước chân vô định phương nào
Khi nam khi bắc phiêu lưu tang bồng

Thiên nhiên từ thuở lọt ḷng
T́nh yêu bừng rạng má hồng môi son
Trái ngang duyên phận đương xuân
Bốn mùa thân thế c̣n trong luật đời
Gần nhau như thể xa xôi
Thà ra đi để t́m người chân mây!
U t́nh trôi giạt dặm dài
Gập ghềnh năm tháng chơi vơi với đàn
Gi-tan bất hạnh lang thang
Đợi em qua suốt núi ngàn em ơi!

Phiêu du trông ngóng một đời
Ta nghe đâu đó có người cố tri!
Theo con đường nhỏ cùng đi
Bốn mùa tê tái, thu về chiêm bao
Vậy mà kẻ trước người sau
Xa nhau vài dặm cách nhau ngàn trùng!
Vết xe lăn xóa lạnh lùng
Thời gian có đợi cho ḿnh c̣n xuân?

Mỏi ṃn dơi bước ḍ thăm...
Cánh chim tung thoắt như hằng mông lung.
Cung đàn gảy suốt đêm trăng
Vết chân ai có in hằn cát khô?
Cho ta xẻ nửa giấc mơ
Gót giầy gơ Flamenco lửa hồng
Sông kia ta uống cùng ḍng
Đêm đêm đơn lẻ ta nằm đếm sao
Nghe hồn tê lạnh cho nhau
Ngỡ như mới hẹn đêm nào dưới trăng

Ngân hà cách trở trăm năm
Phong trần ngọn lửa tắt cùng gió sương!
Hỏi trăng c̣n có vấn vương?
Tái tê cho kiếp đoạn trường biết bao
Gypsy ơi thật nhiệm mầu
Đôi chân em gơ nhịp sầu thiên thu...

Chuyện t́nh chị kể em nghe
Xin em giọt lệ gởi về chân mây
Thương cho hai kẻ lạc loài
Thoát bay lên ánh trăng ngời đêm thu!

California, Nov 2007
(Cảm tác bài thơ từ câu chuyện t́nh của đôi trai gái gypsy [“Les gitans s’en vont dans le ciel” – “Đoàn người di-gan đi lên trời”] do anh Trần Chính kể cho đoàn nghe trên đường từ Granada đi Sevilla trong chuyến du-lịch Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha tháng 9, 2007)

 

 

salade espresso
destinations
hot news
 

Copyright©2009VoyagesSaigonInc. All rights reserved