Voyages Saigon, Inc.
     Café Espresso
   Salade Espresso
           salade espresso

 

 

Hàng Châu là thành phố thơ mộng nổi tiếng ở Trung Quốc, và là một trong những thành phố đẹp nhất ở Châu Á. Đến Hàng Châu không thể không thăm Tây Hồ, đệ nhất danh thắng của đất Giang Nam. Và đi chơi thuyền trên Tây Hồ du-khách không thể không phải ḷng h́nh ảnh lăng mạn của tháp Lôi Phong nửa in trên nền trời nửa soi dưới bóng nước. Lôi Phong Tháp c̣n nhắc du-khách nhớ đến câu chuyện Thanh Xà – Bạch Xà, câu chuyện t́nh kiểu Liêu Trai Chí Dị.
Anh học tṛ nghèo lười học mà mê gái. Hai con rắn, một xanh một trắng, kiên tŕ tu luyện để biến thành hai cô thiếu nữ xinh đẹp, và dĩ nhiên, để đi t́m trai. Bạch Xà gặp anh học tṛ, và họ yêu nhau. Rắn th́ chỉ hại người, nhưng ở đây t́nh yêu giữa họ là t́nh yêu chân thật, cho nên khi bị một đạo sĩ (hay nhà sư) t́m cách chia rẽ đôi trai gái để cứu mạng anh học tṛ vô tội th́ cô gái Bạch Xà quyết tâm bảo vệ t́nh yêu của ḿnh đến cùng và bằng mọi giá. Thực ra th́ Bạch Xà cũng vô tội, bởi v́ yêu chân thành và nồng nàn không phải là một cái tội. Nhưng cuối cùng cô thua cuộc, bị bắt nhốt vào một chiếc hũ và giam giữ dưới chân ngọn tháp Lôi Phong bên Tây Hồ. Có nhiều đoạn kết khác nhau cho câu chuyện ly kỳ ấy, nhưng kết kiểu nào th́ Bạch Xà cũng luôn luôn phải hứng chịu thiệt tḥi và ít nhiều đau khổ. H́nh như lư lẽ của con người và thần thánh luôn luôn thắng thế trên ma quỷ, hồ ly, c̣n cuộc đời th́ thường là bất công.
Chuyện Thanh Xà – Bạch Xà, mặc dù chỉ là câu chuyện xưa mang tính hư cấu, vẫn thỉnh thoảng gây xúc động cho nhiều du-khách khi đến thăm Hàng Châu và đi chơi thuyền trên Tây Hồ. Trong số đó có Trần Phong, một thành viên trong đoàn du-lịch Trung Quốc Mùa Thu “Mây Nước Tiêu Tương” (tháng 10, 2006) vừa qua. Sự cảm thương ấy ở ông là rất thật, rất con người, xuất phát từ những t́nh cảm nhân bản đôn hậu.
Xin cảm ơn bài thơ của một người đă dành chút ḷng thương cho số phận của cô gái Bạch Xà.
SALADE EsPRESSO.
(California, Nov 12, 2006)


CẢM THƯƠNG SỐ PHẬN BẠCH XÀ

Bên Tây Hồ em an giấc điệp
Vọng Nguyệt Lầu ta đợi trăng lên
Sương che núi biếc bên thềm
Nước soi bóng liễu im ĺm hồ thu

Nhớ lại thuở yêu đương kiếp trước
Nỗi ḷng ai ai hiểu cho chăng
Ta đây rơi lệ bên thuyền
Đau thương cho kẻ lỡ duyên nửa vời

Trời xanh khéo trêu ngơi phận bạc
Đạo sĩ kia một lúc ra tay
Khiến cho dang dở t́nh này
Đoạn trường thôi phải đọa đày tháp cao

Con thơ cũng xa rời vú mẹ
T́nh mẫu thân em dứt sao đành
Oan khiên đứt gánh nửa vời
Ruột gan đứt đoạn ră rời xác thân

Phận hồng nhan em mang tai kiếp
Dù ngàn năm tu luyện thành người
Cũng đâu thoát khỏi luật trời
Chỉ cho vui với nửa đời nhân duyên

Ngàn năm sau ta đây mới biết
Cuộc t́nh em thống thiết làm sao
Cảm thương thân phận má đào
Đôi vần thơ vụng gửi trao về người

TRẦN GEORGE PHONG.
(Đi chơi thuyền trên Tây Hồ thơ mộng và cảm thương cho thân phận nàng Bạch Xà – Hàng Châu, mùa thu năm 2006)

 

 

salade espresso
destinations
hot news
 

Copyright©2009VoyagesSaigonInc. All rights reserved