Voyages Saigon, Inc.
     Café Espresso
   Salade Espresso
           salade espresso

 

 

 

NHỮNG BÀI THƠ TRÊN HÀNH TR̀NH SÔNG DƯƠNG TỬ

Chuyến du-lịch Trung Quốc – Sông Dương Tử tháng 9 năm nay (2006) là một chuyến đi đặc biệt, bởi v́ nó đem đến nhiều bất ngờ thú vị cho tất cả mọi người trong đoàn. Bất ngờ thú vị nhất có lẽ là việc xuất hiện một cách tự phát của một nhóm bạn thơ, có thể gọi là một “hội Tao đàn” ở ngay trong đoàn, và ngay trên hành tŕnh đi thăm các thành phố Thành Đô, Trùng Khánh, Vũ Hán, Tô Châu, Thượng Hải và vùng Tam Hạp nổi tiếng thơ mộng trên sông Dương Tử. Nhiều người đă t́m thấy nguồn cảm hứng thi ca một cách tự nhiên và bất ngờ khi cùng đến thăm ngôi nhà cỏ của Đỗ Phủ ở Thành Đô, lầu Hoàng Hạc ở Vũ Hán, chùa Hàn Sơn ở Tô Châu, cũng như khi cùng thưởng ngoạn cảnh sơn thủy tuyệt đẹp trên sông Dương Tử ở trong vùng Tam Hạp, và cùng nhớ đến những thi nhân của ngh́n năm cũ như Lư Bạch, Thôi Hiệu, Trương Kế v.v...
Xin cảm ơn sự đóng góp rất đáng trân trọng của tất cả những người bạn thơ của Voyages Saigon trong chuyến du-lịch nhiều kỷ niệm ấy. Và xin giới thiệu một số trước tác chọn lọc.
SALADE EsPRESSO.
(Thượng Hải, Sep 23, 2006)


TRƯNG VƯƠNG TIỂU CÔ NƯƠNG

JEANNIE TRÊN SÔNG DƯƠNG TỬ
Em Jeannie dịu dàng con thuyền nhỏ
Gió thu về nhè nhẹ lướt trên sông
Em vu vơ thầm hát khúc t́nh nồng
Cười khe khẽ, đôi môi hồng xinh xắn
Áo em trắng như vầng mây trong nắng
Gịng Trường Giang đang ôm ấp đời em...
Rồi một hôm bỗng im vắng lạ thường
Mùa đông đến em rời xa chốn đó
Hỡi em yêu, hỡi nàng công chúa nhỏ
Hăy quay về sau năm tháng vắng xa
Ta vẫn đợi, vẫn làm chàng Dương Tử
Đứng lặng lờ buồn ngóng dáng h́nh em!

(Viết khi tạm biệt con tàu Princess Jeannie trên sông Dương Tử – Nghi Xương, 19 tháng 9, 2006)


TRI SẮC THANH HUYỀN

VỊNH TƯỢNG PHẬT NGỒI Ở LẠC SƠN
Cùng nhau viếng tượng Đức Từ Tôn
Rũ sạch mảnh thân, gột tấm hồn
Câu kệ lời kinh lẩm bẩm nhớ
Năm căn ngũ giới tới lui ôn
Bờ mê sóng cả đâu là bến
Bể giác thuyền duyên đón Phật ngôn
Óng ánh tia vàng tô mặt nước
Tâm tư mở rộng trước thiền môn

(Lạc Sơn, 12 tháng 9, 2006)


VỊNH SÔNG DƯƠNG TỬ
Bức tranh thủy mạc như tung mở
Nét họa tuyệt vời đậm ư thơ
Sương trắng tầng tầng ngang mặt nước
Núi xanh lớp lớp dọc đôi bờ
Ái t́nh muôn thuở ghi bao chữ
Hùng sử ngh́n năm chép mấy tờ
Cuồn cuộn Trường Giang xuôi vạn lư
Có đưa ḷng khách cập bến mơ?

(Dương Tử Tam Hạp, 18 tháng 9, 2006)


HOÀNG HẠC LÂU
Hạc vàng vẫy cánh đến nơi đâu
Không hẹn ngày về quán Hạc Lâu
Năm tháng triền miên đi chẳng lại
Thiên thu vằng vặc mối u sầu!

(Lầu Hoàng Hạc – Vũ Hán, 20 tháng 9, 2006)


HÀN SƠN TỰ
Chùa cổ im ĺm giữa trúc lan
Thuyền xưa khuất bóng tiếng chuông khan
Trăng tà đêm lạnh hồn ngơ ngác
Không sắc luân hồi lẽ hợp tan

(Nhớ Trương Kế – Tô Châu, 22 tháng 9, 2006)


ĐI CHỢ TÀU TRÊN NAM KINH LỘ
Háo hức rủ nhau đến chợ tàu
Mê hàng sang rẻ tiếng lao xao
Bóp to bóp nhỏ ai không thích
Ví cứng ví mềm cũng chả sao
Sờ vải sờ tơ quần nếu chật
Mông co bụng hóp miễn sao vào
Bơ công mặc cả thêm và bớt
Rẻ được vài đồng sướng biết bao!

(Thượng Hải, 23 tháng 9, 2006)


TRẦN THANH LIÊM

HOÀNG HẠC LÂU
Hạc vàng ai cưỡi về đâu
Mà nay chốn cũ giang đầu ngẩn ngơ
Trên lầu Thôi Hiệu đề thơ
Bên hiên Lư Bạch thẫn thờ bút tiên
[*]

(Lầu Hoàng Hạc – Vũ Hán, 20 tháng 9, 2006)

[*] Tương truyền khi Lư Bạch (701–762) qua chơi lầu Hoàng Hạc, đọc thơ của Thôi Hiệu (?–754), có làm hai câu: “Nhăn tiền hữu cảnh đạo bất đắc, Thôi Hiệu đề thi tại thượng đầu”, và gác bút không cảm tác về lầu Hoàng Hạc nữa.


MUA SẮM CHỢ TÀU
Ta thấy người mua, ta cũng mua
Chỉ v́ hấp tấp quá nên thua
Phen này ta quyết đi buôn vải
Thiên hạ bao nhiêu kẻ mắc lừa!

(Thượng Hải, 23 tháng 9, 2006)


VÔ ĐỀ
Ta đứng nh́n em như nàng tiên
Bao nhiêu trầm cảm với ưu phiền
Dáng hoa thấp thoáng sau màn lá
Cứ ngỡ như ḿnh lạc đào nguyên

(Cảm hứng bất chợt bên Đông Hồ – Vũ Hán, 20 tháng 9, 2006)


PHONG KIỀU DẠ BẠC
Nguyệt lạc ô đề sương măn thiên
Nửa đêm Trương Kế tựa mạn thuyền
Nghe chuông tỉnh giấc thơ đề vội
Nỗi nhớ quê nhà ngủ chẳng yên

(Nhớ Trương Kế – Tô Châu, 22 tháng 9, 2006)


TRẦN NGỌC VẠN

HOÀNG HẠC LÂU
Lầu xưa cảnh cũ phải là đây?
Hoàng hạc xa rồi khuất trong mây
Đệ nhất thi nhân đâu c̣n nữa
Mờ ảo sương chiều dạ chẳng khuây

Truờng Giang lưu thủy bất tái lai
Cao sơn tọa thạch vĩnh an bài
Bao lần nghe kể một lần đến
Hồn thơ Thôi Hiệu chẳng hề phai!

(Thăm Lầu Hoàng Hạc, nhớ Thôi Hiệu – Vũ Hán, 20 tháng 9, 2006)


TRẦN CHÍNH

HOÀNG HẠC LÂU
Lầu cũ
Thềm xưa
Trăng Hán Dương
Sóng phủ Trường Giang vạn nỗi buồn
Nhớ người đổ rượu trên sông lớn
[*]
Rượu tan theo sóng ḷng sầu hơn

Sông tạnh
Cây bày
Mây Vũ Xương
Nước cuốn triều dâng mấy đoạn trường
Thuở người nh́n sông mà nhớ hạc
Ngh́n năm vương măi sầu cố hương
[**]

Hoàng hạc lâu
Hoàng hạc lâu
Hạc đi để lại một lầu tương tư!

(Thăm Lầu Hoàng Hạc, đọc lại “Hoàng Hạc Lâu” của Mao Trạch Đông và nhớ “Hoàng Hạc Lâu” của Thôi Hiệu – Vũ Hán, 20 tháng 9, 2006)

[*] Năm 1927, trong t́nh h́nh vô cùng khó khăn của phong trào Cộng sản tại Trung Quốc, Mao Trạch Đông ghé qua Vũ Hán, thăm lầu Hoàng Hạc và cảm tác bài thơ “Hoàng Hạc Lâu”, trong đó có hai câu (dịch): “Rượu đổ tràn sông lớn, Sầu cao hơn sóng dâng!”.
[**] Thơ của Thôi Hiệu (?–754): “Quê hương khuất bóng hoàng hôn, Trên sông khói sóng cho buồn ḷng ai” (Tản Đà dịch).


PHONG KIỀU DẠ BẠC
Trăng tàn sương lạnh bến Cô Tô
Thuyền ai trăn trở một giấc hồ
Nghe chuông vỡ lẽ ḿnh chưa ngủ
Nửa đêm về sáng nửa đời hư

(Nhớ Trương Kế – Tô Châu, 22 tháng 9, 2006)


Sau khi đưa “NHỮNG BÀI THƠ TRÊN HÀNH TR̀NH SÔNG DƯƠNG TỬ” lên trang Web của Voyages Saigon, chúng tôi nhận được những lời khen nồng hậu từ Thiên Hương C.K.H., một ng̣i bút vốn quen thuộc với độc giả của trang SALADE EsPRESSO. Bà tỏ ư tiếc măi v́ đă không thể tham gia vào chuyến du-lịch Trung Quốc – Sông Dương Tử tháng 9 (năm 2006) vừa qua. Qua trao đổi ngắn với Thiên Hương C.K.H., chúng tôi mới sực nhớ đến bài thơ “Hàn Sơn Tự” mà bà đă cảm tác khi đến thăm ngôi chùa Hàn Sơn nổi tiếng tại Tô Châu vào mùa hè năm 2004 (trên hành tŕnh du-lịch Trung Quốc – Con đường Tơ lụa với Voyages Saigon). Chúng tôi xin đăng lại bài thơ ấy vào đây, coi như là sự góp tiếng quư báu của một người bạn thơ đă không có dịp viếng chùa Hàn Sơn cùng với các “thi nhân” trong chuyến du ngoạn sông Dương Tử và miền Giang Nam vào đầu mùa thu vừa qua.
SALADE EsPRESSO.
(California, Oct 12, 2006)


THIÊN HƯƠNG C.K.H.

HÀN SƠN TỰ
Hàn Sơn Tự phải là đây
Tên người tên cảnh tên ai chốn này!
Văn minh nhuộm phủ kín vây
Tiếng chuông không vẳng, tràn đầy người đi
Hay đâu cảnh cũ có khi
Hàn Sơn hang núi hát đi, về cười [*]
Đâu màng nghèo khổ lạc loài
Cơm không đủ bữa áo ngoài tả tơi
Thong dong khoan khoái thảnh thơi
Đói no mặc kệ người đời hỏi han
Chân mang guốc gỗ cơ hàn
Điên rồ c̣n biết thế nhân làm ǵ
Tên người chẳng biết tên chi
Vỏ cây làm nón muôn bề không vương
Xin ăn từng bữa đèn hương
Vỗ tay ba tiếng cười lên tràng dài
Ngoài kia lắm nỗi bi ai
Sạch trong chẳng vướng đâu hoài vọng tâm
Khách du t́m bến Kiều Phong
Cô Tô dừng bước nghe ḷng bâng khuâng
Qua bao năm tháng xoay vần
Khách thuyền có đợi những lần trăng sương
Biến thiên mấy độ Hàn Sơn
Nghĩ ḿnh đến muộn khi tàn hồi chuông...

(Viếng chùa Hàn Sơn, nhớ Trương Kế – Tô Châu, mùa hè năm hai ngàn lẻ bốn)

[*] Hàn Sơn (Hàn San) vừa là tên của ngôi chùa nổi tiếng tại Tô Châu (trong tỉnh Giang Tô) vừa là tên của vị thiền sư - đạo sĩ, cùng với người bạn đồng tu là Thập Đắc, hai nhân vật nhiều người tin là có thật, nhưng cũng có người cho rằng chỉ là những nhân vật của giai thoại, hoặc giả là những con người có thật nhưng đă được nhiều câu chuyện truyền tụng trong dân gian biến thành một huyền thoại lăng mạn.


Post Scriptum:
Uyển Hương là bút danh của thân mẫu bà Huỳnh Anne Bùi, một khách hàng thân quen của Voyages Saigon và là thành viên được mọi người đặc biệt quư mến trong chuyến du-lịch Dương Tử – Giang Nam (tháng 9, 2006) vừa qua. Mặc dù đă vượt xa tuổi “thất thập cổ lai hy”, bà Uyển Hương vẫn giữ nguyên vẹn phong độ của một người yêu thơ và sáng tác thơ. Sau khi nghe kể chuyện về hành tŕnh du-lịch nói trên và đọc những bài thơ của “hội Tao đàn”, bà Uyển Hương có nhă ư gửi tặng trang SALADE EsPRESSO bài thơ “Cảm Tác” của bà, theo thể lục bát. Xin cảm ơn sự đóng góp vô cùng quư báu của lăo thi nhân!
SALADE EsPESSO.
(California, Nov 10, 2006)


UYỂN HƯƠNG

CẢM TÁC
Bởi tôi đă lụy tuổi đời
Tiếc thay chẳng đến góp lời thơ chung
Bao nhiêu lịch sử mênh mông
Trải bao thế kỷ vẫn không phai mờ
Những lời châu ngọc kết thơ
Mắt trông nào phải giấc mơ tạo thành
Thi nhân tức cảnh sinh t́nh
Tuy không tới đó mà ḿnh được nghe
Mấy lời cảm tạ bạn thi...

(Thân tặng các thi hữu trong chuyến du-lịch sông Dương Tử năm 2006 tại Trung Quốc.
California, Nov 2006)

 

 

salade espresso
destinations
hot news
 

Copyright©2009VoyagesSaigonInc. All rights reserved