Voyages Saigon, Inc.

             destinations

               hot news

 

BẮC KINH - MÙA ĐÔNG 1985

 

page 04

 

Và cảnh hoang phế càng làm tăng thêm vẻ tịch mịch của mùa đông.

Chúng tôi đi lang thang cả buổi sáng trong cái thế giới của những người chết vĩ đại ấy. Chỉ riêng mười ba cái miếu hiệu cũng đă đủ khiến họ trở thành vĩ đại, nói ǵ đến lăng tẩm...

Tường gạch nứt nẻ, màu vôi đỏ loang lổ, cỏ khô cháy phủ kín các lối đi. Một trong hai anh bạn của tôi nh́n quanh quất, và tặc lưỡi: “Ça s’effrite, ça s’effrite...”. Anh bạn kia lại thở dài: “Lăng mạn ghê quá!”

Tôi kính phục văn hào Lỗ Tấn bởi v́ ông đă dám nói huỵch toẹt ra rằng “ở Trung Quốc có nạn người ăn thịt người”. Mười năm người ta ăn thịt lẫn nhau trong cuộc Cách mạng Văn hóa đă để lại một nước Trung Hoa như thế này đây...
Màu đỏ lẽ ra là màu của hạnh phúc, thành đạt và thịnh vượng, chứ đâu lại ảm đạm như thế này?

Vạn Lư Trường Thành!
Đến đây chỉ để ngắm nh́n và xúc động thôi cũng đủ rồi. Nỗi bàng hoàng xúc động, nhất là đối với những ai lần đầu tiên tận mắt nh́n thấy Trường Thành, lúc nào cũng vượt ra ngoài mọi thứ ngôn từ b́nh thường.

Anh bạn UNHCR của tôi lại thở dài; Lần này th́ không nghe anh nói ǵ cả.

Đây là một trong những “Cửa hàng Hữu nghị” đầu tiên ở Trung Quốc. Ngày ấy khách hàng rất ít nên người mua bị bắt nạt hơn bây giờ nhiều.

Năm 1985, Trung Quốc chưa thật sự mở cửa về du-lịch. Số người ít ỏi đến thăm những thành phố lớn như Bắc Kinh, Thượng Hải và Quảng Châu phải đổi ngoại tệ của ḿnh ra một loại “tiền trung gian” gọi là “Foreign Exchange Certificate” có giá trị tương đương với đồng Nhân Dân Tệ để tiêu xài ở những nơi quy định. Tôi vẫn c̣n giữ một vài tờ làm kỷ niệm.

 

pages  01   02   03   05

trang 04

 

Copyright©2009VoyagesSaigonInc. All rights reserved