Voyages Saigon, Inc.
     Café Espresso
   Salade Espresso
           salade espresso

 

 

TRỞ VỀ

Vợ Tâm nước mắt đầm đ́a, các con xúm xít bịn rịn bên cạnh cha, mắt đỏ hoe vẫy tay chào tạm biệt… Tâm cảm động lắm. Chàng tự nhủ hăy can đảm, rồi nhắm nghiền mắt không muốn nh́n thêm cảnh chia ly…
Thoáng chốc chàng đă thấy ḿnh ở trên chiếc phi cơ có tốc độ vượt âm thanh trên đường trở về quê hương nghỉ hè. Tâm liếc mắt xung quanh rồi nh́n ra tận phía sau phi cơ, thấy các bạn đă ngồi nai nịt vào vị trí của ḿnh. Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn máy bay đă đáp xuống phi trường Phú Bài.
Cánh cửa phi cơ vừa mở, hai đoàn nữ sinh xinh đẹp thướt tha trong những chiếc áo dài màu trắng từ từ tiến đến choàng ṿng hoa lài màu tím cho mọi người. Trời mưa lất phất với gió lành lạnh dễ chịu. Bao nhiêu năm xa cách bây giờ Tâm mới được hưởng lại khí hậu quen thuộc của thời thơ ấu.
Phái đoàn được đưa lên chiếc xe bus cao 52 chỗ ngồi trang bị tivi màu và hệ thống âm thanh nổi hiện đại. Người thiếu nữ tiếp viên rất duyên dáng trong chiếc áo màu thiên thanh, ăn nói dịu dàng lưu loát bằng tiếng Việt xen lẫn với tiếng Anh. Cô tự giới thiệu tên ḿnh là Sơn Hà, ân cần chào mọi người rồi bắt đầu tŕnh bày lịch sử của Cố đô Huế qua các thời đại từ 9 đời Chúa, 12 đời Vua nhà Nguyễn cho đến ngày hôm nay, là một thành phố du lịch nổi tiếng không những của Việt Nam mà c̣n của cả thế giới. Xe chạy bon bon trên xa lộ không lâu đă đến ven thành phố, qua cầu An Cựu, đến chân cầu Tràng Tiền quẹo mặt một đoạn ngắn rồi đậu lại trước khách sạn Hương Giang nay đă trùng tu thành một cao ốc với 18 từng lầu cao sừng sững.
Bước vào khách sạn, mọi người được mời đến pḥng khách danh dự nghỉ ngơi, uống nước giải khát, khỏi bận tâm đến hành lư v́ đă có người phụ trách mang đến tận pḥng cho ḿnh. Khách được mời lên lầu thượng để nh́n tổng quát thành phố Huế nép ḿnh bên ḍng sông trong xanh. Tâm đứng nh́n phong cảnh trước mặt là h́nh một ṿng cung đi từ Đập Đá qua chợ Cống, đường Lê Lợi, các trường Khải Định, Đồng Khánh, cầu Bạch Hổ, chùa Thiên Mụ, bến Thương Bạc, chợ Đông Ba đến cầu Gia Hội. Xa xa phía trước bến Thương Bạc là một cột nước phun lên cao vút giữa ḍng sông giống như ở Hồ Leman bên Thụy Sĩ. Trên sông Hương đầy dẫy những con đ̣ một mái chèo ngang dọc, chen lẫn với những xe trượt nước jetski chở các thanh niên nam nữ đèo nhau vượt sóng, phun ra đằng sau những làn nước trắng xóa. Trên cầu Tràng Tiền xe cộ qua lại tấp nập, từ những chiếc Mercedes bóng lộn đến những chiếc xe nhỏ hơn hiệu Honda, Peugeot, Toyota đủ màu đủ kiểu.
Nhờ kỹ nghệ dầu hỏa được khai thác đúng mức, đất nước Việt Nam đă trở nên phồn thịnh với một nền kỹ nghệ du lịch phát triển tối đa. Cố đô Huế nhờ vậy đă hoàn toàn thay đổi bộ mặt, nay là một thành phố giàu có của một nước Việt Nam dân chủ thật sự. Phong cảnh đẹp, thơ mộng do thiên nhiên cấu tạo được tô điểm thêm nhờ trí óc và bàn tay của con người.
Tâm được đưa ngay vào một suite sang trọng gồm có một pḥng khách xinh xắn, kế bên một pḥng ngủ trang trí rất mỹ thuật, một pḥng tắm rộng lớn đầy đủ tiện nghi có jacuzzi chứa nước mát từ sông Hương bơm lên.
Trời về chiều, Tâm nôn nóng thay quần áo, ra khỏi pḥng đi ṿng về phía sau khách sạn, xuống bờ sông, vén quần lên và dầm chân xuống nước. Một cảm giác mát dịu êm ái của ngày nào chạy rần khắp thân thể. Bốn mươi năm về trước cũng ḍng nước nầy đă thấm vào da thịt Tâm mỗi buổi chiều mùa hạ, khi chàng cùng bạn bè đến tắm ở bến Thương Bạc và bơi lội qua lại trên sông.
Buổi tối khách được mời đến Đại sảnh đường trang trí theo lối cung đ́nh thuở xưa. Thức ăn gồm mấy món nem tré khai vị chưa ǵ đă khiến Tâm thèm chảy nước miếng! Chả tôm, chả thủ được xếp theo h́nh đuôi chim công với đầy đủ các loại cao lương mỹ vị khác. Đặc biệt món cá hanh tươi câu từ ḷng sông đem hấp liền tại chỗ. Tâm vừa nhai vừa thưởng thức hương vị thơm ngọt của quê hương. Trong khi ăn du khách được thưởng thức một chương tŕnh ca nhạc tân cổ giao duyên gồm những bài ḥ mái đẩy, ḥ giă gạo, nam ai, nam b́nh chen lẫn với những bài tân nhạc đầy t́nh tự dân tộc do nhiều ca sĩ thanh nữ trẻ đẹp tŕnh diễn.
Gần khuya Tâm được mời xuống một chiếc thuyền nan chèo qua Cồn Hến viếng thăm Huế Casino. Đây là một ṭa nhà khá lớn mới xây cất theo lối kiến trúc hỗn hợp Âu-Á. Cổng đi vào là một cửa tam quan có nhân viên an ninh canh gác cẩn mật. Mọi người phải tŕnh hộ chiếu v́ Casino chỉ dành riêng cho du khách giải trí mà thôi. “Đại Nam Room” là một pḥng chơi khá rộng trang hoàng theo kiểu vua chúa Ả-rập có đủ các tṛ chơi đỏ đen như black jack, roulette, paigow, poker và một rừng máy kéo. Việc chia bài do những thiếu nữ phụ trách, tóc thề xơa ngang vai, mặc đồng phục áo dài màu tím, cổ hở để lộ một phần thân thể trắng trẻo nh́n mát mắt.
Đêm hôm ấy Tâm ngủ một giấc ngon lành. Sáng sớm hôm sau, một điệu ḥ êm dịu đánh thức khách dậy rồi một giọng Huế dễ thương mời khách xuống ăn điểm tâm. Pḥng ăn sáng, ba mặt đều nh́n ra sông lót bằng gương trong suốt với mục đích để ánh sáng ban mai chan ḥa rọi vào và cũng đễ du khách có thể vừa ăn vừa ngắm cảnh. Ăn điểm tâm xong, phái đoàn được mời đi dạo phố Trần Hưng Đạo bây giờ được sắp xếp lại thành từng khu, mỗi khu bán mỗi loại hàng hóa khác nhau, đặc biệt khu bán kỷ vật trông như International Market ở Honolulu. Hai bên đường Gia Long bây giờ là những tiệm ăn bán đủ thứ món ăn, khách ra vô tấp nập, mùi thơm ngào ngạt của bánh khoái, bún ḅ, thịt nướng tỏa ra khắp vùng.
Sau đó phái đoàn lên xe tham quan bệnh viện trung ương Huế được xây dựng lại đồ sộ, trang bị dụng cụ y khoa hiện đại, nổi tiếng là một Trung Tâm Y Tế chuyên khoa đứng vào hạng nhất nh́ trong vùng Đông Nam Á. Du khách được thấy pḥng ốc ngăn nắp sạch sẽ, không khí điều ḥa, nhân viên nói năng dịu dàng lễ phép và thông thạo ngoại ngữ. Bệnh viện nổi tiếng về các loại giải phẫu ghép các cơ quan như ghép thận, ghép tủy sống, ghép giác mạc rất thành công. Nhờ kỹ thuật cao, các cơ quan ghép ít bị đào thải. Thật là một tiến bộ y khoa vượt bực đáng để chúng ta hănh diện. Bệnh nhân không phải chờ đợi lâu v́ số cung và cầu bằng nhau nhờ nhiều người nghèo chịu hy sinh một phần thân thể của ḿnh để kiếm một số tiền khá lớn nuôi gia đ́nh.
Ngày hôm sau Tâm và các bạn rủ nhau vào thăm viếng Đại Nội. Hoàng Thành được cơ quan Unesco giúp tiền trùng tu bây giờ là nơi thu hút du khách nhiều nhất. Mặc dù đă trải qua gần hai thế kỷ với băo táp và chiến tranh, cửa Ngọ Môn vẫn đứng vững với thời gian để trở thành một công tŕnh kiến trúc tiêu biểu nhất của Huế giống như Tử Cấm Thành ở Bắc Kinh. Phía trước Ngọ Môn có một tiểu đội binh lính mặc quân phục thời xưa gồm áo ngũ sắc, thắt lưng đỏ, đầu đội nón “cù găng”, chân quấn cạp điều, tay cầm mác lào đứng canh gác trông rất hùng dũng, không khác ǵ lính canh của Nữ Hoàng Anh ở điện Buckingham. Trên lầu Ngũ Phụng dàn nhạc đại ḥa tấu Huế đang tŕnh diễn những nhạc khúc cổ điển tây phương bất hủ. Du khách ngồi thưởng thức trong một khung cảnh nên thơ, thú vị.
Rời Ngọ Môn, Tâm vào xem điện Thái Ḥa, nơi đặt Ngai Vàng và cũng là nơi chứng kiến biết bao thăng trầm của các vị vua nhà Nguyễn. Điện Thái Ḥa là ngôi điện đồ sộ, huy hoàng tráng lệ nhất trong hệ thống cung đ́nh của Cố Đô, mới được trùng tu, trần nhà được trang trí bằng hệ thống đèn rọi biến thành cảnh trời trong mây xanh, sáng tối thay đổi từng giờ như cảnh đẹp mắt thường thấy ở Ceasar Forum, Las Vegas. Ngai Vàng đặt ở chính điện trên ba tầng bệ, chung quanh có các lớp riềm bằng gỗ chạm lộng h́nh chín con rồng sơn son thếp vàng chói lọi. Phía dưới ngai vàng có hai hàng quan văn vơ làm bằng thạch cao trông như người thật, ăn mặc triều phục, đứng chầu hai bên. Cứ mỗi đầu giờ một vị vua hiện ra ngồi trên ngai, các quan lại cúi đầu phủ phục, miệng tung hô “Hoàng Thượng Vạn Tuế”. Du khách thường hay tụ tập chung quanh chờ đợi xem hoạt cảnh đặc biệt này. Tâm và các bạn ṭ ṃ đi đến điện Khôn Thái để xem chỗ ở của các bà Phi. Phái đoàn được mời đến Duyệt Thị Đường để xem múa đèn, múa bông, hát tuồng của ban Kịch nghệ Cổ điển Cố Đô.
Trọng tâm của những ngày kế là viếng thăm những lăng tẩm của các vua triều Nguyễn. Thuyền chở đầy du khách từ từ rời bến rồi chạy ngược gịng sông về phía thượng nguồn. Nước sông xanh, trong vắt. Thuyền chui dưới gầm cầu Tràng Tiền, ngang qua Phu Văn Lâu, chùa Thiên Mụ, điện Ḥn Chén hướng về ngă ba Tuần tới Bảng Lăng, rồi du khách tản bộ dưới bóng mát của rừng thông một chặng đường nữa mới đến lăng Gia Long. Tâm và các bạn có cảm tưởng như đi vào một thế giới riêng biệt với những cung, đ́nh, điện, mái ngói uốn cong ẩn hiện dưới bóng mát của những tàn cây cổ thụ. Sân được lót gạch Bát Tràng, cột nhà chạm trổ tinh vi h́nh long lân quy phụng. Vườn đầy hoa thơm, đặc biệt nhiều cây sứ già thân cằn cỗi vươn cao trụi lá nhưng hoa trắng nở đầy cành. Du khách được ngắm một khung cảnh thiên nhiên núi non hùng vĩ, gió thổi ngọn cây, suối reo hang đá và tự do thả hồn ḿnh vào một không gian tĩnh lặng để suy gẫm về cuộc đời ch́m nổi, xông pha hiển hách của vị vua đầu tiên dựng nên triều Nguyễn.
Rời lăng Gia Long, phái đoàn lại lên thuyền xuôi gịng về lăng Minh Mạng. Ngài là vị vua có nhiều công đóng góp cho việc tái thiết kinh đô Huế và mở mang đất nước về phía nam. Lăng Minh Mạng là một quần thể kiến trúc gồm lâu đài, đ́nh tạ được bố trí theo h́nh dáng của một người đang nằm nghỉ trong tư thế vô cùng thoải mái, đầu đội lên núi Kim Phụng, chân duỗi ra ngă ba sông, hai bên có hai nửa hồ Trừng Minh như đôi cánh tay buông xuôi.
Ba lăng Minh Mạng, Thiệu Trị, Tự Đức đều nằm gần hai bờ thượng nguồn của sông Hương. Nhờ kỹ thuật tân tiến một hệ thống dây “cáp” được lắp đặt nối liền ba lăng với nhau để du khách tha hồ di chuyển và ngắm cảnh từ trên những chiếc xe h́nh khối bốn bề bọc kính trong suốt treo lơ lửng trên không trung giống như cảnh thường thấy ở các trạm trượt tuyết bên Âu Mỹ.
Từ lăng Minh Mạng Tâm và các bạn rủ nhau leo lên xe cáp đến thăm lăng Tự Đức. Lăng Tự Đức là một công viên rộng lớn, ở đó quanh năm có suối chảy, thông reo, muôn chim ca hát. Trong cái quyến rũ của mây nước hương trời du khách cứ ngỡ là thiên đường của hội họa, thi ca mà quên đi đó là nơi an giấc ngh́n thu của một vị vua quá cố. Phái đoàn vào cửa Vụ Khiêm đi trên con đường chính dẫn đến một vọng lâu kiến trúc đặc biệt gọi là Khiêm Cung nằm trên hồ Lưu Khiêm đầy sen lá xanh bông trắng, hương thơm ngào ngạt. Đó là chỗ nghỉ ngơi và giải trí của vua Tự Đức khi ngài c̣n sống. Nh́n ngắm cảnh núi đồi, thành quách Tâm khen ngợi các thầy địa lư đă khéo chọn địa điểm và nghĩ đến công sức khó nhọc của những người thợ đă xây cất, để lại cho hậu thế một công tŕnh kiến trúc tuyệt tác ngày nay làm nơi thu hút du khách, giúp cho sự phát triển của ngành du lịch Cố Đô.
Ngày cuối của chuyến đi trùng vào ngày Phật Đản nên Tâm rủ các bạn đi xem hội Hoa Đăng tổ chức trên sông Hương. Nam thanh nữ tú chen lấn với các ôn, mệ, chú bác đứng chật ních hai bên bờ song, dưới những hàng phượng vỹ rợp hoa đỏ ối. Đèn hoa sen hai màu trắng đỏ đươc thả đầy sông. Hàng chục chiếc đ̣ treo đèn kết hoa với h́nh Phật Thích Ca chập chờn trên sóng nước. Những tia laser đủ màu chiếu lên không trung chằng chịt như những chùm sao băng chạy dài từ trên cao xuống thấp, h́nh Đức Phật óng ánh hào quang bay lơ lửng trông rất ngoạn mục. Trên mạn thuyền những nghệ sĩ đàn ca hát xướng, và những vũ công thi nhau nhảy múa. Đúng 9 giờ tối người ta bắt đầu đốt pháo bông. Hàng chục tia sáng bay lên nền trời, tỏa ra từng chùm rồi chụp xuống tạo thành đủ mọi h́nh tượng màu sắc lộng lẫy, ánh sáng lung linh.
Đang say mê thích thú nh́n xem cảnh vật chung quanh, th́nh ĺnh Tâm nghe hai tiếng bom nổ thật lớn chát cả tai, khói bốc lên nghi ngút. Thiên hạ hoảng hốt chen nhau chạy, chà đạp lên nhau, rên la ơi ới. Có thể có người bị thương, có người chết. Tâm bị đám đông từ phía sau xô tới nên cũng phải chạy theo, cố t́m lối thoát thân an toàn. Tuy tuổi khá cao nhưng sức vẫn c̣n dẻo dai, hai chân cố bước…, mồ hôi toát ra như tắm. Tâm vừa chạy vừa thở hổn hển, đầu óc lo sợ, căng thẳng…

***
Bỗng nhiên Tâm cảm thấy như có ai đang đè hai chân ḿnh lại, không cho chạy nữa, rồi thoáng nghe một giọng nói quen thuộc: “Anh ơi. Em đây này. Tỉnh đi anh! Nằm yên đi, đừng vùng vẫy nữa. Anh có thấy em không. Các con đứng quanh đây này”.
Tâm phân vân không biết ḿnh đang ở đâu, có phải đang gặp tai nạn ở Huế hay không? Tâm vội mở mắt, nh́n thấy vợ con đứng xúm xít, mặt mày ai nấy đầy vẻ lo âu. Chàng dần dần tỉnh lại, thấy vô cùng khó chịu tựa như trong cuống họng của ḿnh có một vật lạ nằm chặn ngang. Theo phản ứng tự nhiên Tâm liền lấy tay lôi ra nhưng bị chận lại ngay v́ đó là “ống thở” gắn liền khí quản với máy hô hấp nhân tạo giúp cho bệnh nhân thở.
Vợ chàng nói tiếp:
– Anh chịu khó nằm yên. Anh làm mẹ con em sợ hết hồn, sắc mặt anh biến đổi từng hồi, hai chân đạp mạnh lên xuống như muốn chạy trốn.
Tâm biết ḿnh đă trở về với thực tại. Mọi sự việc xảy ra trên phi cơ, ở khách sạn Hương Giang, bệnh viện Huế, Tử Cấm Thành, các lăng tẩm, ngày Phật Đản… chỉ là những chuyện xảy ra trong giấc ngủ mê khi Tâm đang bị giải phẫu tim ở bệnh viện Good Samaritan, thành phố Los Angeles ngày 22 tháng 12 năm 1993.
Tâm cố nhớ lại, mới 7 giờ sáng ngày hôm trước y tá đến chích cho chàng một ống thuốc rồi có người đẩy giường chàng nằm vào pḥng mổ, cho phép vợ con theo sau đến sát tận cửa. Tâm chỉ kịp thấy vợ ḿnh nước mắt đầm đ́a, các con xúm xít bên cạnh cha, rơm rớm nước mắt vẫy tay tạm biệt… rồi chàng không c̣n nhớ ǵ nữa… Và sau đó đi vào cơn mơ…
Trong tiềm thức của chàng, cửa pḥng giải phẫu hóa ra cửa máy bay; Phút tạm biệt với vợ con ở bệnh viện đồng hóa với buổi tiễn đưa chàng lên đường về thăm quê hương…
Tâm lấy lại b́nh tĩnh, nh́n đồng hồ treo tường ở trước mặt, thấy kim đă chỉ 11 giờ sáng. Chung quanh giường xúm xít những nữ y tá tóc vàng đang chộn rộn làm phận sự không hở tay. Chàng để ư thấy tay ḿnh đeo giây nhợ tùm lum. Bên tay phải, những giọt serum trong vắt nhỏ giọt xuống đều đặn, bên trái những giọt màu đỏ từ một bọc plastic treo ṭn ten trên cao đưa máu vào tĩnh mạch. Vợ Tâm kể tiếp:
– Ai cũng lo cho anh cả. Cuộc giải phẫu kéo dài đến 6 tiếng. Mổ xong một lúc, bác sĩ Vĩnh t́m em cho biết anh bị xuất huyết nhiều quá. Máu trong các giây từ ngực tuôn ra xối xả làm ai cũng khiếp. Tội nghiệp thằng Trí vào thăm cha thấy máu me, mặt mày tái xanh gần xỉu phải chạy ra ngoài. May đâu 2 giờ sau máu mới từ từ ngưng chảy… Mấy bác sĩ cho biết nếu trường hợp máu không ngưng chảy, phải mổ lại th́ nguy hiểm lắm. Em niệm Phật liên hồi, nguyện Quan Thế Âm Bồ Tát phù hộ cho anh tai qua nạn khỏi.
Tâm nằm yên nắm chặt tay vợ thầm cám ơn. Chàng đă trở về với gia đ́nh, với vợ con, với mẹ già và với quê hương tạm dung. Chàng nghĩ dại nếu chẳng may ḿnh không tỉnh lại th́ cũng đă được cái diễm phúc kết thúc cuộc đời bằng một chuyến trở vể thăm quê hương yêu dấu của ḿnh; Một chuyến trở về trong mộng thật lư thú mà chàng từng mong ước có được để được nh́n thấy một thành phố Huế đẹp, thơ và văn minh hiện đại.
Ba tháng sau, trong một buổi tiệc mừng chàng b́nh phục trở lại, Tâm xúc động chân thành cám ơn những người thân đă săn sóc, lo lắng và cầu nguyện cho ḿnh. Bên tai chàng c̣n văng vẳng lời nhạc của Đức Huy: “Và con tim đă vui trở lại. T́nh yêu đến cho tôi ngày mai...”

VƠ VĂN TÙNG.
[Đây là một chuyện giả tưởng, nếu có sự trùng hợp về sự việc, tên tuổi, th́ đó chỉ là sự ngẫu nhiên]


B.S. Vơ Văn Tùng là một người không c̣n xa lạ ǵ đối với cộng đồng người Việt ở miền Nam California nói chung, và với cộng đồng người Huế tại Hoa Kỳ nói riêng. Ông bà Vơ Văn Tùng là khách hàng lâu năm của Voyages Saigon. Sau những chuyến du lịch Âu, Á cùng với ông bà, tôi mới hiểu v́ sao ông được nhiều người quư mến; Người ta quư mến ông không phải v́ ông là bác sĩ, mà v́ ông là một người dễ thương, dễ mến. Càng tiếp xúc nhiều với ông, người ta mới càng thấy ở ông biểu lộ cái chất Huế đặc thù: nghiêm cẩn, thâm trầm, “plus ou moins” lăng mạn và phóng túng, cái kiểu phóng túng của riêng người Huế mà chỉ người Huế hiểu được.
Trước khi gửi truyện ngắn “Trở về” này cho SALADE EsPRESSO, tác giả Vơ Văn Tùng nói với tôi “đây là truyện do anh tưởng tượng ra, anh viết về Huế trong mộng tưởng của anh”. Có nhiều người viết hồi kư mà lại thêm thắt những chi tiết hư cấu vào chuyện thật của ḿnh; Ngược lại, trong câu chuyện hư cấu này của Vơ Văn Tùng (mà khi đọc xong có thể có người cho là hơi “hoang tưởng”), th́ người đọc lại bắt gặp ít nhiều con người thật của tác giả, với những tâm tư, những mơ ước và hoài băo trong con người tốt bụng và nhiều t́nh cảm ấy.
Có ai xa Huế mà không nhớ Huế không thương Huế với tất cả t́nh sâu nghĩa nặng. Trong truyện ngắn này, tác giả Vơ Văn Tùng c̣n muốn nói rơ hơn: những người yêu Huế như ông luôn luôn mơ ước, dù chỉ là ước mơ thầm kín, rằng mai đây cái ngày “ra đi” sẽ là ngày “trở về” với Huế. Trở về với “một thành phố Huế đẹp, thơ và văn minh hiện đại...”
Trần Chính.
(California, mùng 2 Tết Giáp Thân / Jan 23, 2004)

 

 

salade espresso
destinations
hot news
 

Copyright©2009VoyagesSaigonInc. All rights reserved