Voyages Saigon, Inc.
     Café Espresso
   Salade Espresso
           salade espresso

 

 

SALADE EsPRESSO xin giới thiệu với quư độc giả, đặc biệt với quư khách hàng sắp đi thăm Nhật Bản với Voyages Saigon vào cuối tháng 3 sắp tới những bài thơ của Ryokan Taigu (Lương Khoan Đại ngu) do Thiên Hương C.K.H. phỏng dịch.
Ryokan (1758-1831) là một cái tên rất đáng yêu trong nền Thi ca Cổ-điển của Nhật Bản. Danh hiệu “Đại ngu” – kẻ điên rồ – có lẽ do người đương thời (hay hậu thế?) yêu mến con người của Ryokan lẫn thơ của ông nên đă đặt cho ông, nhưng cũng có thể là cách mà ông tự nh́n thấy ḿnh, với cái nh́n của một bậc minh triết. Thơ của Ryokan là thơ của cảnh nghèo và đời nghèo, chữ nghèo ở đây hiểu theo nghĩa đen. Thơ của ông đọc sao th́ hiểu vậy, đừng t́m cách hiểu cầu kỳ, bởi v́ ư tứ ông bộc bạch trong thơ rất rơ ràng và thẳng thắn. Hay cứ đọc thơ ông như nghe những điều kể lể của một người thật thà đến lẩn thẩn:
“ai bảo thơ ta lại là thơ
thơ này nào đâu phải là thơ
khi người hiểu được cho điều ấy
cùng người ta sẽ luận về thơ”

Thiên Hương C.K.H. đă chọn cách dịch thơ của Ryokan ra thể lục-bát, âu cũng là nhă ư của người dịch để làm cho thơ ông trở nên gần gũi hơn với ngôn ngữ Việt Nam, tâm t́nh Việt Nam. Đầu năm, đọc thơ của Ryokan để mở rộng thêm cửa tâm hồn cho mùa Xuân của cả năm c̣n lại! Xin cảm ơn Thiên Hương C.K.H.!
SALADE EsPRESSO.
[Phần giới thiệu ngắn về thiền sư – thi sĩ Ryokan dưới đây của người dịch đồng thời cũng là nhà thơ Thiên Hương C.K.H.]


THƠ CỦA THIỀN SƯ RYOKAN

Sư Ryokan (1758-1831) thuộc ḍng Tào Động, sinh trưởng trong tỉnh Echigo, Nhật Bản. Thầy của Sư đă ấn chứng cho sư với chiếc gậy và lời phó chúc: “Tuy như thể ngu ngơ, nhưng ngươi đă thật sự nhận ra con đường thênh thang và chân chính mà hiếm người đạt tới. Với chiếc gậy này, ngươi hăy đi. Thế giới này là nhà của ngươi. Với chiếc gậy dựa vào bức tường nào, ngươi sẽ ngủ một giấc an lành”. Sau đó Sư lên đường hành cước đến chùa Đại Đức là tổ đ́nh phái Lâm Tế, ở lại đó tu học một thời gian rồi lại lên đường du phương.


I. CÔ ĐƠN

Ta mong có bạn đồng hành
Xẻ chia hiu quạnh giá băng một ḿnh
Màn đêm buông xuống lung linh
Giỏ này mang cọng rau xanh về lều

Hỏi rằng thế giới nổi trôi
Nỗi niềm hiu quạnh của người cô đơn
Một ḿnh trong túp lều suông
Trời đông giá lạnh đêm trường lắng im

Ước ǵ thông nói đôi lời
Thông cao sừng sững ngọn đồi hoàng hôn
Ta cùng thông muốn hỏi han
Hỏi ngày qua đó muôn vàn chuyện xưa


II. UỐNG RƯỢU

Hỡi ơi bầu rượu sake
Mời ta uống cạn mải mê uống hoài
Hỡi ơi vị ngọt ta say
Uống thôi uống măi thế này hay sao


III. ƯU TƯ

Nghe người than thở thở than
Thế gian trầm bổng muôn vàn khó khăn
Ôi ta xúc động vô ngần
Đâu là gỗ đá mà ḷng dửng dưng

Chao ôi sâu lắng ưu tư
Sầu cho thế giới huyễn hư muộn phiền
Ta ôm một nỗi niềm riêng
Biết làm sao được vô duyên bất tài

Phải chi cái áo cà sa
Rộng vừa đủ gói xót xa cơ cầu
Ta không ngần ngại thương đau
Ôm tṛn phủ kín khổ sầu nhân gian

Sao ta lại sống thế này
Trong lều cỏ mọn ngày ngày vui chơi
Bao người lăn lóc cứu đời
Cứu nhân sinh khổ cứu người đớn đau


IV. THIÊN NHIÊN
(Sư hay lang thang ngắm cảnh uống rượu)

Đó đây chim hót vui thay
Muôn hoa đua nở núi này non cao
Ta nghe xuân đến nao nao
Muốn ôm lấy cả trọn vào ṿng tay

Nằm mơ dưới gốc hoa đào
Mơ hoa dịu ngọt trời cao êm đềm
Uống say uống măi triền miên
Ngủ say trong giấc mơ tiên dịu dàng


V. VÔ TƯ
(Sư hay chơi đùa với trẻ con)

Khi ta chơi với trẻ con
Mong ngày đừng ngắn đêm c̣n thật xa
Quả banh nhồi lại ném qua
Cho dài ngày tháng xuân đà dài theo

Ôi ta hạnh phúc biết bao
La cà đồng ruộng một màu xanh xanh
Trong tay một nắm cỏ lành
Trẻ con làng xóm loanh quanh vui đùa


VI. ĐĂNG TRÍ
(Sư mải chơi với trẻ con, quên mất nơi cất giấu b́nh bát)

B́nh bát đâu rồi b́nh bát ơi
Bỏ lại bên đường ta quên ngươi
Mải mê ôm lấy chùm hoa tím
B́nh bát đâu rồi b́nh bát ơi

Ơ hơ lơ đăng đến làm sao
Bỏ quên b́nh bát biết nơi nao
Mong đừng ai lấy b́nh bát nhé
Họ chẳng dám nào chẳng dám đâu

Có ai hiểu thấu cho ta
Buồn cho cái tuổi đă già hay quên
Đường xa quanh quất triền miên
Mất đâu cái gậy ngả nghiêng đi về


VII. TỪ BI
(Khi đi hành cước về biết có trộm trèo vào lều lấy trộm cái bồ đoàn cũ rách)

Hỡi người lữ khách đường xa
Bỏ quên trăng chiếu nhẹ qua cửa lều
Bây giờ người đến nơi nào
Tối tăm giá lạnh đêm sâu một ḿnh

Ḱa thông sừng sững trong mưa
Nh́n thông đơn độc ôi vừa xót xa
Ước chi che chở thông già
Che dù giấy nhẹ hay là áo rơm
Nếu thông biết cảm biết buồn
(Thông mà máu thịt da xương)
Thương thông ướt lạnh phong sương trăm chiều


VIII. GIÁC NGỘ

Dẫu cho tỉnh thức hay mê
Ta hằng mong ước ngại ǵ khó khăn
Con đường chân chính thường hằng
Đi t́m cho đến vạn lần vẫn đi

Bây giờ ta ở nơi nao
Nơi nao là ở chốn nào là đây
Không ai đáp lấy lời này
Chỉ cơn gió thoảng như vầy mà thôi

Nếu ai có hỏi như vầy
Ông sư có nghĩ thế này thế kia
Xin thưa rằng chẳng nghĩ chi
Chỉ lời thủ thỉ gió th́ thoáng qua

Mùa xuân 2004
(THIÊN HƯƠNG C.K.H. phỏng dịch)

 

 

salade espresso
destinations
hot news
 

Copyright©2009VoyagesSaigonInc. All rights reserved