Voyages Saigon, Inc.
     Café Espresso
   Salade Espresso
           salade espresso

 

 

Những bài thơ của Trần Thụy Lân đăng trên SALADE EsPRESSO đă nhận được rất nhiều lời khen tặng. Có độc giả ái mộ nhà thơ đă đặt câu hỏi rất khó “giả nhời” thế này: “ông TTL là người thế nào mà làm thơ “ác” thế?” (“ác” ở đây có nghĩa là quá hay, quá tuyệt, quá đă, chứ không có nghĩa là ác độc). Người đặt câu hỏi chắc chắn không phải là một trong số những người đă đi du-lịch thăm Nga và Bắc Âu cùng với tác giả trong tháng 8 vừa qua.
SALADE EsPRESSO.


Xin giới thiệu thêm một bài thơ rất “ác” của Trần Thụy Lân.

D̉NG SÔNG XỨ BẮC

Tôi có đứng bên cầu cô đơn ấy
Một bên làng với chợ bắc ngang sông
Buồn da diết như chàng trai đưa tiễn
Bên kia sông cô gái bước theo chồng

Tôi có đến những làng xa xăm lắm
Vẫn tiêu điều trên xứ Bắc ngày xưa
Những mái tranh sao trông buồn như thế
Trong trái tim tôi nhớ quá sao vừa

Tôi đă ngồi yên trên bờ đê nhỏ
Bao mái nhà xơ xác ở bên kia
Sao nh́n xuống một bên bờ giếng cạn
Lệ tuôn rơi... giếng hỏi có ai về?

Tôi vẫn sống hết đời bên Bắc Mỹ
Trái tim buồn trôi nổi đến nơi đâu
Ḍng sông cũ lững lờ trên xứ Bắc
Trời Cali vời vợi mối u sầu!

(Lào Cai, 9/2002
San Jose, Nov 25, 2002)


Có những bài của Trần Thụy Lân đọc lên rơ ràng là thơ, mà nghe giống như tác giả đang nói chuyện với ḿnh, thật thà, giản dị. Hai bài sau đây “ác” không kém:

T̀NH KHÔNG ĐỢI TUỔI

Tôi vẫn nhớ biết yêu hồi sáu tuổi
Một cô nàng hai mốt cái xuân xanh
Những buổi chiều bên sân tràn nắng vỡ
Nàng dạy cho tôi cả học lẫn hành!

Ôi cái thằng cu to đầu tối dạ
Học th́ nhiều hành chẳng được bao nhiêu
Sao có thế mà chỉ hoài không biết
Dạy những tên ngu quả thật chán phèo!

Thời gian qua đến lúc mười ba tuổi
Tim yêu rồi nhưng óc vẫn chưa thông
Tôi muốn nói với em lời êm ái
Biết yêu chưa mà câm nín trong ḷng?

Tháng năm qua tôi già đi quá đỗi
Những nhân t́nh quá khứ trốn nơi đâu?
Cô mười ba và cả nàng hai mấy
Nước non chi, thôi mấy mụ già trầu!!!


ÁO CŨ

Trong tủ của tôi rất nhiều áo mới
Treo thật đều tăm tắp một hàng thôi
Sao cứ mặc hoài cái manh áo cũ?
Vợ bảo mua chi, thật phí của trời

Có những chuyến đi từ Âu đến Á
Tới chỗ nào quần áo cũng đi xem
Ngồi meo râu chờ các bà mua sắm
Rồi buồn tay mua, cho đỡ cơn ghiền

Chất cả đống, tủ đầy như nêm cối
Áo ngày xưa hơi sứt chỉ cần khâu
Vợ bảo vứt đi c̣n nhiều cái khác
Tiếc làm sao lưu luyến mối duyên đầu!

Tủ của tôi vẫn đầy bao áo mới
Vợ la hoài “sơ-mi cũ quanh năm!”
Thằng bạn cố tri với mùi hôi cũ
Nỡ làm sao mà em nói bỏ dần?

(Apr 12, 2003)


Và bài này mới thật là “ác chiến” nhất:

ANH HAI...

Cánh cửa chuồng dê bỗng từ từ mở
Một anh chàng đủng đỉnh bước ra sân
Yểu điệu theo sau, trăm nàng dê cái
Cứ mỗi em chàng yêu lấy một lần!

Anh Hai ơi, anh chẳng hề đi học
Đóng tiền trường anh không mất một xu
Giám thị, thầy cô, cả đời không có
Anh ṃ đâu ra job tốt thế ư?

Em cũng thế, sáng nào đi tới sở
Nửa muốn về, nửa muốn đậu xe vô
Theo sau đuôi, cả chục nàng Mỹ trắng
Chỉ đít thôi, bự hơn bánh xe ḅ!

Vợ em bảo “người với dê phải khác
Yêu ai rồi, h́nh bóng măi không phai”
Ối giời ôi, nàng nói ǵ cứ nói
Em đầu thai kiếp tới sẽ... Anh Hai!!!

(Feb 05, 2003)

TRẦN THỤY LÂN.

 

 

salade espresso
destinations
hot news
 

Copyright©2009VoyagesSaigonInc. All rights reserved