Voyages Saigon, Inc.
     Café Espresso
   Salade Espresso
           salade espresso

 

 

NĂM BÀI THƠ ĂN UỐNG

Mong rằng anh Trần Thụy Lân không phản đối cái tiêu đề “Thơ ăn uống” mà tôi mạo muội đặt ra cho 5 bài thơ dưới đây của anh. Thơ buồn? Hay thơ vui? H́nh như là cả hai; Bởi v́ chắc chắn người đọc sẽ rất thích cái chất tự cảm (lyrisme) nhẹ nhàng lẫn cái phong cách tếu cũng nhẹ nhàng không kém trong 5 bài thơ này.
Một lần nữa SALADE EsPRESSO xin chân thành cảm ơn tác giả Trần Thụy Lân.
Trần Chính.
(California, Sep 25, 2003)
[Phần lạm bàn ngớ ngẩn dưới các bài thơ của Trần Chính, xin tác giả lượng t́nh không chấp nhất!]


SỐNG TRÊN ĐỜI (1)

Anh có bao giờ ngồi chung chiếc chiếu
Với bạn bè bên món mộc tồn chưa?
Ôi chú cầy hương quê nhà yêu dấu (2)
Vạn ngàn câu, sao nói hết cho vừa...
Những lá mơ tươi trông hồng hay tím
Phủ đầy lên xanh quá lớp rau thơm
Bún trắng, gừng cay, ớt màu tươi thắm
Chả ch́a ơi, đệ nhất món “cây c̣n”

Chầm chậm nhé cho dồi thơm xém cháy
Chút rượu ngà say khướt dậy mùi hương
Hăy cùng nhau níu thời gian đứng lại
Và nâng ly, ta hát “khúc dồi trường”

Bên xứ Mỹ tôi không c̣n thú ấy
May ra th́ có món giả cầy thôi
Trống vắng lâng lâng, kiếp người lưu xứ
Cầy tơ ơi, ta có “sống trên đời”?

(Aug 04, 2003)

Lời bàn: (1) “Sống trên đời ăn miếng dồi chó, chết xuống âm-ti biết c̣n có hay không?”, tôi về chơi Hà Nội thường nghe dân ghiền thịt chó nói câu này. Tôi không biết thưởng thức thịt cầy nên không hiểu miếng “dồi ch...” nó ngon đến cỡ nào mà người ta “nâng cấp” nó lên hàng thú vui không thể thiếu khi “sống trên đời” như thế! Thế xin hỏi anh Lân nhé: liệu nó có hấp dẫn hơn vợ không? Có hơn “mèo” không? (2) Cầy mà cũng có cầy hương, giống như nấm hương, gạo nàng hương! Té ra chó cũng có giống thịt thơm và thịt không thơm à? Và mấy anh có vợ tên Hương là may mắn hạnh phúc hơn các anh khác ư?


BÁNH CUỐN CAO BẰNG

Trên mặt vải hăy c̣n đang bốc khói
Cô bán hàng trải bột trắng đều lên
Cộng với chút hành ta và thịt mỡ
Mở nắp nồi ra, có bánh cuốn mềm

Năm sáu cái trải đầy trên đĩa sứ
Chút ng̣ xanh tô điểm cốt cho vui
Sẽ sang hơn nếu có thêm cà-cuống
Nước mắm càng cay càng khoái cuộc đời

Mỗi chiếc bánh bỏ vào trong bát súp (1)
Ăn kiểu này tôi mới biết hôm nay
Bánh cuốn Cao Bằng họ ăn như thế
Thử một lần, sao thấy cũng hay hay

Anh lại cứ đ̣i thêm vào mấy trứng
Chị càu nhàu xin chút ruốc sao lâu (2)
Bánh cuốn tráng nơi tận cùng biên giới
Sống bên này tôi kiếm ở nơi đâu?

(Mar 18, 2003)

Lời bàn: (1) Tôi đă lên Cao Bằng, nhưng chưa được ăn bánh cuốn trên ấy (thôi hẹn lần sau vậy). Tại Hà Nội th́ ngon nhất có bánh cuốn ở phố Lương Văn Can, bánh tráng rất mỏng mà dai và mềm, ăn nóng hay nguội đều ngon như nhau. Tuy nhiên nước mắm để ăn với bánh cuốn ở miền Bắc rất khác với nước mắm ở miền Nam và ở hải ngoại: người ta pha rất loăng và nhạt, gọi là “nước chấm”, rót vào bát như nước canh, khi ăn th́ nhúng cả chiếc bánh cuốn vào trong bát nước chấm (nghĩa là nhúng chứ không phải chấm). Có lẽ bánh cuốn ở Cao Bằng cũng ăn như thế chăng? (2) Tôi rất phản đối kiểu ăn “tổng hợp” này, đă ăn bánh cuốn mà c̣n bỏ thịt ruốc hay trứng gà vào, tôi cho là nó giết mất cái vị của bánh cuốn đi. Thế th́ tại sao không cho luôn cả thịt quay, lạp xưởng và chân gị vào cho nó thành một món “đại đoàn viên” luôn?


HÀNG XÔI XỨ LẠNG

Cái quán hàng xôi ngoài xứ Lạng
Tận cùng phương bắc Việt Nam ơi
Xác xơ một gánh ngồi đơn chiếc
Đằng đẵng trôi qua đă mấy đời

Thơm phức mùi ngô, à xôi lúa
Mỡ hành lóng lánh phủ lên trên
Ngọt quá đầu môi, đường thêm nữa
Cũng đậu xanh đây, thật quá mềm

Ở góc bên kia, màu nếp đỏ
Bảo là xôi gấc, biết chi đâu
Thoáng thấy thơm thơm mùi hoa sữa
Cả một nồi trông thắm sắc màu

Tôi ngồi bên thúng xôi bốc khói
Nhớ ngày thơ ấu đă qua đi
Có tiếng chân ai đùa trên lá
Hay thoáng đời xưa nhẹ quay về?

(Apr 08, 2003)


BÁNH ĐA-KÊ

Bà bán đa-kê ở vùng Tân Định
Tôi đă t́m quay quắt đổ mồ hôi
Mấy chục năm qua tôi mê bà lắm
Có c̣n không hay đă chết lâu rồi?

Tháng vừa qua tôi về thăm phố cũ
Cơ duyên ǵ gặp gỡ thấy may ghê
Một thúng bánh đa ch́nh ́nh ra đó
Bà bán năm xưa đang bước ra về

Bánh tráng ḍn tan dường như muốn vỡ
Kẹp bên trong vàng ánh những kê nâu
Ôi những ngày vui, dính đầy bên mép
Mấy mươi năm mà tưởng mới hôm nào!

Thời gian qua xóa mờ bao chiếc bóng
Biết t́m nhau qua chiếc thúng vô duyên
Bà ngó măi không nh́n ra tôi nữa
Cậu ngày xưa ốm nhách, lại không tiền!

(July 23, 2003)

Lời bàn: hai bài thơ trên đây anh làm tuyệt quá anh Lân ạ!


PHỞ GÀ

Này muốn có phở gà ăn không bạn?
Đem cái nồi to tướng bỏ ra đây
Nước lạnh chớ quên, đổ vừa xâm xấp
Đừng quá tay, nồi phở sẽ bị đầy!

Con gà béo bỏ vào khi đă nóng
Như thế này, nước súp sẽ trong veo
Mấy củ hành tây chín vừa thôi nhé
Mắm muối nêm vô, ta có nước lèo!

Bánh phở gói, ngâm mềm đi trước đă
Trụng vô nồi nước nóng nhớ không lâu
Phở gà ăn thanh, bánh đừng chín quá
Bỏ vào nhau, th́ nước sẽ đục ngầu!

Rồi khi thái đừng chung đùi với cánh
Ngay cái lườn, ta cũng để riêng ra
Xếp ṿng quanh thứ ǵ ra thứ nấy
Muốn lai rai, nhớ dấu bộ ḷng gà

Đừng quên nhé, trứng non là nói phét
Ḷng trắng luộc rồi vứt tuốt vô sink
Cái ḷng đỏ, kêu non th́ ai biết
Hỏi lơ mơ nghe thật tức cả ḿnh

C̣n thêm nữa, hành trần không được thiếu
Nếu mà dư, ngâm dấm cũng hay hay
Ớt thật cay, thứ màu đen tia tiá
Vài lát thôi, đít nóng đến mấy ngày!

Nếu bạn thích giă gừng ngâm nước mắm
Hoặc b́nh thường, chanh, muối với tiêu thôi
Đầu, cổ, chân gà, nhâm nhi cũng khoái
Rượu đem ra, th́ đây sẵn có mồi!

Nấu phở gà, tôi mới vừa học lóm
Tổ sư lười, chưa nấu biết đâu ngon
Bạn có giỏi, ra tay mời tôi đến
Dù đáng chê, tôi cũng sẽ im mồm...

(Sep 19, 2003)

TRẦN THỤY LÂN.

 

 

salade espresso
destinations
hot news
 

Copyright©2009VoyagesSaigonInc. All rights reserved