Voyages Saigon, Inc.
     Café Espresso
   Salade Espresso
           salade espresso

 

 

Tác giả của “chùm thơ nhỏ” này là bác Phạm Thị Th́n, một thành viên trong đoàn du-lịch thăm Trung Quốc vào mùa Thu năm 1998 của Voyages Saigon. Khi đi thăm Trung Quốc năm ấy, bác đă 85 tuổi, nhưng vẫn c̣n rất khỏe mạnh và linh hoạt. Một vài tuần sau khi trở về Hoa Kỳ, bác đă gửi tặng tôi 7 bài thơ ngắn này. Đọc thơ của bác, tôi ngạc nhiên về sự tinh tế và nhạy cảm nơi bác. Bác dùng chữ rất “đắt” và gieo vần rất “điệu”, cho thấy ở bác một tâm hồn uyên nhă.
Năm nay, nói chuyện với bác qua điện thoại, bác cho biết đôi chân tuy đă yếu nhưng đầu óc của bác th́ vẫn luôn minh mẫn. Nhân đây xin cầu chúc bác Phạm thị Th́n “một sân ḥe quế”, sống lâu trăm tuổi.
SALADE EsPRESSO.
(May 2003)
[Lời bàn dưới các bài thơ là của Trần Chính (Voyages Saigon), người hướng dẫn đoàn du-lịch Trung Quốc năm ấy]


CHÙM THƠ NGẮN VỀ MỘT CHUYẾN ĐI THĂM TRUNG QUỐC

I.
Bác Mao trắng trẻo mập ph́ (1)
Mà dân Trung Quốc đen ś đói meo
Ngày ăn hai bữa cơm heo
Lấy ǵ bổ dưỡng đói meo đen ś! (2)

(lúc đi thăm quảng trường Thiên An Môn ở Bắc Kinh)

Lời bàn: (1) Trước cửa Thiên An Môn có treo một ảnh chân dung khổng lồ của Mao Trạch Đông, lănh tụ cộng sản Trung Quốc. (2) Ư của tác giả nhắc đến hai thập niên 60 và 70, khi nhân dân Trung Quốc đứng trước bờ vực của nạn đói v́ những phong trào Cách-mạng tả khuynh và những chính sách kinh tế sai lầm mà họ Mao đề xướng.
 

II.
Ra đi con nhắc mẹ rằng
Núi cao vực thẳm mẹ đừng trèo cao (1)
Lên đă vậy, xuống làm sao?
Tưởng ḿnh đă tới động đào Thiên-thai
Mơ màng giữa chốn Bồng-lai
Giật ḿnh tỉnh giấc thấy ai kêu ḿnh (2)

(lúc đi Vạn Lư Trường Thành ở phía bắc Bắc Kinh)

Lời bàn: (1) Con trai của tác giả dặn mẹ đừng trèo quá cao khi đi thăm Vạn lư Trường thành. (2) Tôi c̣n nhớ trong đoàn du-lịch Trung Quốc mùa thu năm ấy, bác Th́n là một trong những người đă trèo lên đến điểm cao nhất của Trường thành.
 

III.
Thù Tây xâm chiếm nước ta
Một ḿnh vượt núi băng hà sang Ngô (1)
Tưởng rằng phục được hận to
Nào ngờ một nấm bên g̣ biên cương! (2)
Điêu tàn không một nén hương
Đau ḷng những kẻ tha phương thăm ḿnh

(lúc đi viếng mộ liệt sĩ Phạm Hồng Thái ở Quảng Châu)

Lời bàn: (1) “sang Ngô” là đi sang Trung Quốc; Năm 1924, Phạm Hồng Thái một ḿnh đi sang Quảng Châu để thực hiện việc ám sát Merlin, viên Toàn-quyền Pháp ở Đông Dương. (2) Việc ám sát bất thành, Hồng Thái bị cảnh sát Trung Quốc đuổi bắt; cùng đường, ông nhảy xuống ḍng Châu Giang tự tẫn; Hiện ông đang yên nghỉ tại nghĩa trang Hoàng Hoa Cương (Quảng Châu).
 

IV.
Ác độc ai bằng mụ Từ Hi
Đoạt luôn ngôi báu của ấu nhi (1)
Sao không sống măi mà hưởng lạc?
Chết sớm làm ǵ hậu thế ghi!

(lúc đi thăm lăng của Từ Hi Thái-hậu ở trong tỉnh Hà Bắc)

Lời bàn: (1) Tây Thái Hậu Từ Hi (triều Măn Thanh) buông rèm nhiếp chính từ năm 1860, nhưng thực tế là tiếm quyền của con trai ḿnh (vua Đồng Trị).
 

V.
Li Giang núi thẳm sông dài
Vừa đi ngắm cảnh nhớ hoài Chùa Hương
Việt Nam có động Hương Sơn
Nh́n về cố quốc thấy sườn núi xanh
Có ḍng suối đục chảy quanh
Có chim gơ mơ đậu cành trầm hương (1)

(lúc đi chơi thuyền trên sông Li Giang ở Quế Lâm)

Lời bàn: (1) Hai câu thơ cuối này vẽ ra một h́nh ảnh đẹp như một bức tranh, đồng thời tải chứa đầy t́nh tự quê hương.
 

VI.
Trưởng đoàn Trần Chính thật vui tươi
Niềm nở hân hoan với mọi người
Chưa thấy lúc nào anh nổi quạu
Miệng cười như thể cánh hoa tươi

Lời bàn: Bài thơ này tôi thích nhất, cho nên xin miễn có lời bàn.
 

VII.
Phó đoàn Quốc Tuấn cũng vui thay (1)
Cười nói miên man suốt cả ngày
Giúp đỡ người già, d́u người bệnh
Thật là nghĩa hiệp khá khen thay

Lời bàn: (1) Anh Trần Quốc Tuấn là người Tour Leader thứ hai của đoàn du-lịch Trung Quốc mùa thu năm 1998; Anh được tác giả khen là bậc anh hùng nghĩa hiệp khiến tôi phát điên lên v́ ghanh!

PHẠM THỊ TH̀N.
(Kỷ niệm đi Trung Quốc, 18 tháng 10 năm 1998)

 

 

salade espresso
destinations
hot news
 

Copyright©2009VoyagesSaigonInc. All rights reserved