Voyages Saigon, Inc.
     Café Espresso
   Salade Espresso
           salade espresso

 

 

Đây là câu chuyện thật mà bác Huỳnh Thanh Phượng đă kể cho tôi nghe trong thời gian chúng tôi đi chơi trên sông Dương Tử (Trung Quốc) vào mùa hè năm ngoái (tháng 8, 2002). Gần một năm trôi qua, câu chuyện của bác vẫn c̣n ám ảnh tôi, và tôi đă yêu cầu bác kể lại trên trang SALADE EsPRESSO câu chuyện cảm động ấy dưới h́nh thức của bài viết nhỏ này.
Trần Chính.
(California, May 30, 2003)


SAO CON CHƯA BAO GIỜ NGHE MẸ KỂ?

Những kỷ niệm về tuổi ấu thơ, cho dù khắc sâu trong tiềm thức, vẫn bị bỏ quên, có khi cả đời không bao giờ nhắc đến. Vậy mà đột nhiên do một tác động nào đó bên ngoài, con người bỗng dưng hồi tưởng lại được mọi sự kiện, giống như chúng vừa mới xẩy ra vậy.
Nhân chuyến du lịch Trung Quốc mùa Hè năm 2002 với cháu Trần Chính, tôi có thật nhiều kỷ niệm, nhất là những lúc ngồi tṛ chuyện cùng cháu. Cháu nhắc đến những điều hiểu biết, những câu chuyện vặt vănh do mẹ cháu kể lại cho cháu như những phát hiện kỳ thú. Bị tác động bởi những câu chuyện cháu kể, tôi tự dưng cũng nhớ lại những chuyện xa xưa.
Trong những ngày đi du thuyền trên sông Dương Tử, một hôm tàu ghé lại bên cửa sông Thần Nông và du khách chuyển sang những chiếc ghe nhỏ để đi tham quan ḍng sông này. Tôi nh́n ḍng nước của sông Thần Nông đổ ra sông Dương Tử, và những người phu chèo c̣ng lưng đẩy mái chèo cho ghe đi tới v́ ngược ḍng nước. Đột nhiên tôi nhớ lại câu chuyện thuở tôi lên tám, cùng các chị em của tôi theo mẹ đi buôn chuyến bằng ghe nhỏ trên sông nước, từ chợ Đệm đến Giồng Ông Tố, cũng là đi từ sông lớn (sông Sài G̣n) mà vào sông nhỏ (vàm Giồng Ông Tố).
Sau năm 1945, ba tôi đi theo Kháng-chiến chống Pháp rồi trở về, v́ chưa được phục chức (Bộ Giáo Dục đang cứu xét đơn) nên ông tạm lánh ở Giồng Ông Tố. Mẹ tôi phải đảm trách việc nuôi sống gia đ́nh. Nhà chúng tôi ở ven sông chợ Đệm, nên mẹ tôi nghĩ ngay đến chuyện làm ăn chuyên chở bằng ghe. Hàng tháng vài chuyến đi buôn, chở chuối từ chợ Đệm đem đi bán ở chợ Giồng Ông Tố, vừa tiện công việc làm ăn vừa có thể lui tới tiếp tế lương thực cho ba tôi. Chiếc ghe giống như căn nhà di động của gia đ́nh chúng tôi, mẹ tôi vừa đi buôn bán vừa trông chừng con cái. Mẹ tôi lúc nào cũng muốn giữ con cái bên cạnh khi bà đi buôn, nên tôi và chị tôi phải nghỉ học để đi cùng mẹ. Đi cùng chúng tôi c̣n có hai mẹ con người làm công.
Có một lần, ghe của chúng tôi vào vàm Giồng Ông Tố gặp ngay lúc nước ṛng, nước chảy ngược với hướng ghe đi quá mạnh nên ghe không làm sao tiến tới được. Phải chờ đến khi gặp con nước lớn, nhẹ mái chèo, mẹ tôi mới bảo hai mẹ con chị làm công ghé vào bờ neo nghe lại để nghỉ. Bất ngờ, khi chúng tôi vừa mới cột giây để neo ghe vào một gốc cây bần, th́ cả một bầy ong đen nghịt ở đâu bỗng túa đến và bay tới tấp vào trong khoang thuyền. Ở trên bờ may ra c̣n có đường chạy tránh, chứ đang ở trên ghe toàn là nước bao quanh th́ đành chịu trận mà thôi! Mẹ tôi y như con gà mẹ che cho đàn gà con khi bị diều hâu tấn công, bà quơ vội tấm mền phủ lên chị em chúng tôi, miệng th́ hối thúc chị người làm nhanh chóng tháo mở giây cột thuyền. Giở he hé mí mền, tôi thấy hai mẹ con chị người làm đang cố sức tháo mối giây để đẩy chiếc ghe ra xa, mặc cho đàn ong hung dữ đang bủa vây và đánh tới tấp vào đầu, vào mặt của họ. Khi ghe của chúng tôi đi thoát ra khỏi nơi gặp nạn th́ hai mẹ con chị người làm đă bị ong đốt sưng vù cả mặt mày. Cũng may chúng tôi không gặp phải loài ong độc, nhưng hậu quả là hai mẹ con chị ấy vẫn bị bệnh sốt đến ba bốn hôm. Sau tai nạn xẩy ra hôm ấy, tuy tôi rất thương hai mẹ con người làm công, nhưng đồng thời lại thích thú mỗi khi có dịp kể lại cho bạn của tôi nghe về câu chuyện lạ lùng mà tôi đă được chứng kiến. Bây giờ, hồi tưởng lại câu chuyện ấy, ḷng tôi cảm nhận có khác đi, có phần thâm sâu hơn. Tôi cảm thấy xót xa cho những người sống trong cùng cảnh ngộ nghèo khó như chúng tôi lúc bấy giờ, phải hứng chịu và đương đầu với bao gian nan cũng như với những tai nạn bất ngờ.
Khi ngồi trên chiếc thuyền con đi chơi trên sông Thần Nông và kể lại cho cháu Trần Chính nghe về kỷ niệm thời thơ ấu ấy, tôi không c̣n cảm thấy thích thú nữa, mà chỉ thấy ḷng rưng rưng đau xót, khiến tôi nghĩ đến nhiều thứ khác. Nghiệp sống của con người trên sông nước! Giờ đây có điều kiện được ngồi trên thuyền đi du ngoạn, được có áo phao bảo hộ, lại có cả tàu tuần tiễu đi kèm, tôi nhớ lại ngày xưa mỗi lần chiếc ghe nhỏ của mấy mẹ con chúng tôi đi trên sông Sài G̣n, mẹ tôi cứ sợ nhất là có tàu lớn chạy ngang qua ghe. Mỗi lần như thế là từng đợt sóng to tới tấp ập vào sát mạng ghe, mẹ tôi lại phải cho ghe ép sát vào trong bờ để tránh sóng, ḷng cầu khấn Trời Phật độ tŕ sao cho đừng bị đắm ghe, chứ ghe mà đắm th́ chắc là cả mấy mẹ con chúng tôi sẽ cùng bị d́m sâu xuống dưới ḷng sông, v́ thuở đó đă làm ǵ có các loại áo phao bảo hộ!
Ḍng nước chảy ngược, đàn ong bủa vây trên vàm Giồng Ông Tố...
Những người phu thuyền c̣ng lưng trên mái chèo cho ghe đi tới trên ḍng Thần Nông...
Họa đâu? Phước đâu?

24 tháng 5, năm 2003
HUỲNH THANH PHƯỢNG.

Sông Thần Nông, một nhánh phụ lưu của sông Dương Tử (Hồ Bắc, tháng 7, 2002)

 

 

salade espresso
destinations
hot news
 

Copyright©2009VoyagesSaigonInc. All rights reserved