Voyages Saigon, Inc.
     Café Espresso
   Salade Espresso
           salade espresso

 

 

Tác giả bài thơ này là ông DVP, một khách hàng của Voyages Saigon trong một chuyến Du-lịch thăm Trung Quốc và Hồng Kông. Lời bàn “lăn tăn thiên” là của Trần Chính (Voyages Saigon).
SALADE EsPRESSO.


ĐI TRUNG HOA

Em du lịch Trung Hoa
Đường đi quả là xa
Đầu tiên đến Thượng Hải
Đă nao nao nhớ nhà

[Mới bước chân đến phi trường Thượng Hải, chưa đi đâu cả, mà Em đă nhớ nhà rồi! “Đầu tiên đến Thượng Hải, đă nao nao nhớ nhà...”, Em trong bài thơ này t́nh cảm hơi “bị” ướt át đấy nhé!]

Đoàn em bước lên xe
Nh́n phố xá màu mè
Trung-Sơn lộ sầm uất
Bến Hoàng-Phố đông ghê

Mọi người không ngủ trưa
V́ đă sẵn xe đưa
Thẳng đến chùa Ngọc-Phật
Tàng trữ nhiều kinh xưa

Kế đến đi Hiếu-Viên
Xem kiến trúc nhà - vườn
Vùng Giang Tô độc đáo
Tô Châu cảnh thiên nhiên

Cơm tối vừa mới xong
Cả đoàn lại thong dong
Đi xem biểu diễn xiếc
Rất nhiều màn kỳ công

[Nếu như để ư một tí th́ chúng ta sẽ nhận thấy là Cô bé này luôn luôn dùng câu thơ thứ 4, cũng là câu cuối của mỗi đoạn, để đưa ra nhận xét của ḿnh; Tuy là những nhận xét khá tinh tế, nhưng cách diễn đạt th́ lại rất “ngây ngô”, đúng kiểu tiểu thư con gái nhà lành. Thí dụ như khi đi thăm Bến Hoàng-Phố ở Thượng Hải, cô nhận xét: “bến Hoàng Phố đông ghê”, rồi khi đi viếng chùa Ngọc-Phật - cái chùa này tôi để ư thấy có rất nhiều trai thanh gái lịch vào đây để trêu ghẹo nhau - nhưng cô em nhà ḿnh th́ lại chỉ nh́n thấy “tàng trữ nhiều kinh xưa” (Thiện tai! Thiện tai!). Hay là, khi cho Em đi xem xiếc Thượng Hải, với những màn đu bay, nhào lộn và uốn dẻo rất ly kỳ, th́ em xuưt xoa “rất nhiều màn kỳ công”...]

Hôm sau đi Hàng Châu
Xe bus chạy thật mau
Thăm vườn trà Long-Tĩnh
Nổi tiếng đă từ lâu

Đây miếu thờ Nhạc Phi
Sử sách hăy c̣n ghi
Danh tướng nhà Nam Tống
Trung Hiếu vẹn hai bề

Bên mộ Tống Nhạc Phi
Vợ chồng Tần Cối quỳ
Nh́n mặt trơ trán bóng
Mọi người đều khinh khi

[Phải nói rằng Cô bé này thuộc Sử Tàu vanh vách, cũng “thâm nho” lắm đây chứ không vừa. Nói đùa cho vui thôi, thật ra tác giả của bài thơ này (ông DVP) là một người thuộc rất nhiều truyện Tàu, đồng thời là người rất am hiểu về Lịch sử và Văn hóa Trung Quốc. Được cùng đi thăm đất nước Trung Hoa với những người như ông quả là một điều vô cùng thú vị và tâm đắc đối với tôi]

Đến bờ sông Tiền Đường
Nơi định dứt “đoạn trường”
Mười lăm năm trôi nổi
T́nh Kiều c̣n vấn vương

Qua mộ sư Trí Thâm
Tiếng vọng cả ngàn năm
Anh hùng Lương Sơn Bạc
Mây gió c̣n th́ thầm

Em lên tháp Lục Ḥa
Sáu tầng cao nguy nga
Đưa mắt nh́n bốn phía
Đất trời rộng bao la

Ṿng lại đi Tây Hồ
Ngồi thuyền rồng nhấp nhô
“Yên vũ phi phi” cảnh
Giang Nam đệ nhất hồ

[Ở đây, khi đứng trước cửa sông Tiền Đường sóng bạc nhấp nhô ở Hàng Châu, Cô bé lại thương cảm cho nàng Thúy Kiều trong “Đoạn Trường Tân Thanh” của Đại thi hào Nguyễn Du, khi nhớ đến cái đoạn nàng Thúy Kiều, sau bao nhiêu vinh nhục của 15 năm trời luân lạc, đă trầm ḿnh xuống ḍng sông Tiền Đường, những tưởng “Này thôi hết kiếp đoạn trường là đây!”. Rồi khi đứng bên ngôi bảo tháp nơi an nghỉ của nhà sư Lỗ Trí Thâm, một trong 108 vị anh hùng Lương Sơn Bạc (một nhân vật lịch sử có thật vào đầu đời Tống, đă được Thi Nại Am bất tử hóa trong tiểu thuyết “Thủy Hử” nổi tiếng), th́ Cô bé ngây thơ của chúng ta chừng như xúc động khi cô nói “tiếng vọng cả ngàn năm, mây gió c̣n th́ thầm”. Không phải ai khi đứng trước mộ phần của Người của ngh́n năm cũ cũng đều nghe thấy được tiếng của mây gió th́ thầm...]

Hôm nay đi Nam Kinh
Đế-đô đời nhà Minh
Với ḍng sông Dương Tử
Nước lững lờ chảy quanh

Lăng ông Tôn Dật Tiên
Nhà Cách Mạng dân quyền
Dân sinh và dân chủ
Mở bước đầu “đa nguyên”

Rồi thăm vùng Kim Lăng
Nuôi ngọc trai quanh năm
Chính là nghề truyền thống
Ngọc sáng như trăng rằm

[Cô em ngây thơ bé bỏng của chúng ta không ngờ cũng thích nói chuyện “dân chủ, đa nguyên”, nghe cũng “ḍn” ra phết. C̣n bé tí tẹo mà đă biết dùng nhiều chữ chính trị “xanh dờn” như thế, Cô em này vài tuổi nữa chắc là dẻo mồm lắm đây!]

Rời Nam Kinh ban ngày
Cả đoàn lên máy bay
Tới Bắc Kinh chiều tối
Trời đổ gió heo may

[Đến Bắc Kinh, nhất là vào mùa Thu, thường th́ trời bắt đầu se se lạnh, cái này Cô em nhớ rất là chính xác. Rieng tôi, mỗi lần nhắc đến Bắc Kinh là tôi lại nhớ nhất cái không khí mát lạnh dễ chịu của những ngày đầu Thu. Và ở đây, Cô em du khách của chúng ta lại dùng h́nh ảnh rất đẹp - rất Hà Nội của các nhà văn tiền chiến - để diễn tả cái khung cảnh đặc biệt ấy: “trời đổ gió heo may...”]

Xe đến Thiên An Môn
Qua đại lộ Trường-An
Cảnh đèn hoa rực rỡ
Màu sắc đẹp muôn vàn

Qua đêm đi viếng chùa
Ung Ḥa Cung năm xưa
Các Lạt-ma tạm trú
Theo ư lệnh nhà vua

Chùa thờ Quán Thế Âm
Tượng nguyên khối gỗ trầm
Cao hai mươi sáu thước
Ai cũng khấn lâm râm

[Tám câu thơ trên đây rơ ràng là mang cái hơi hướm rất là dễ thương trong bài thơ “Đi chùa Hương” của Nguyễn Nhược Pháp. Ở đây, chúng ta phải có lời khen Cô bé trong bài thơ này. Tại Bắc Kinh, khi vào viếng Ung Ḥa Cung, c̣n gọi là Chùa Lạt-ma, cô chỉ chú ư đến pho tượng Phật khổng lồ, và trầm trồ xác nhận “cao hai mươi sáu thước”, rồi lại c̣n nhận xét “ai cũng khấn lâm râm”. Khác hẳn với cô bé trong bài thơ “Đi chùa Hương” của ông Nguyễn Nhược Pháp, nứt mắt ra là đă toàn nghĩ đến chuyện yêu đương vớ vẩn, mới 15 tuổi đầu mà vào Chùa chỉ để mắt t́m giai, lại c̣n bảo “thẹn thùng em không nói, Nam-mô A Di Đà!”. Báng bổ nhà Phật đến thế th́ thôi!]

Buổi chiều trời trong xanh
Lên Vạn-lư Trường-thành
Cư Dũng Quan, cửa ải
Em nh́n khắp chung quanh

Rơ là một kỳ quan
Đồi núi chen mây ngàn
Danh truyền bao thế hệ
Công hay tội Tần Hoàng

Hôm sau viếng Thiên-Đàn
Nơi vua tế cầu an
Cho dân giàu nước mạnh
Vào mỗi độ xuân sang

Kế đến thăm Cấm-Thành
Các triều đại Minh - Thanh
Ôi sao mà vĩ đại !
Cung đ́nh rông mênh mông

Rồi đến Di-Ḥa Viên
Hồ Côn-Minh bơi thuyền
Của Từ Hi thái hậu
Cung mùa hè thần tiên

Sáng dậy đi Tây An
Mọi người đều hân hoan
Cố đô bao triều đại
Chu, Tần, Hán, Tùy, Đường

Vào lăng Tần Thủy Hoàng
Em thấy rơ ngỡ ngàng
Sáu ngàn quân tượng đất
Giống lính thật xếp hàng!

Đoàn đến Hoa-Thanh cung
Nơi nghỉ giữa mùa đông
Đường Minh Hoàng thích thú
Cùng Quư Phi tắm chung

Ghé qua Hoa-Thanh hồ
Mọi người khen trầm trồ
Quư Phi vừa mới tắm
Thân h́nh chưa ráo khô

[Được nh́n thấy tận nơi cái hồ tắm h́nh hoa sen của Dương Quư Phi, và xem cái Lầu cao nơi ngày xưa bà ngồi hong tóc sau khi tắm, rồi lại được nghe kể về cái đoạn ông vua già Đường Minh Hoàng tắm chung với bà Quư Phi trẻ đẹp của ông, nhiều người đâm ra cứ bị ám ảnh về cái đoạn “tắm chung” ấy, trong đó có cả Cô em bé bỏng ngây thơ của chúng ta! C̣n khi cô nói: “Quư Phi vừa mới tắm, thân h́nh chưa ráo khô”, th́ h́nh như là cô liên tưởng đến h́nh ảnh mô tả trong thơ của Bạch Cư Dị nhiều hơn là đến bức tượng khỏa thân của Dương Quư Phi bên cạnh Hoa-Thanh tŕ (tượng tạc giống như bà vừa từ dưới hồ tắm bước lên)]

Tối nghe nhạc đời Đường
Thánh thót và du dương
Đoàn cung phi xuất sắc
Biểu diễn khúc Nghê-thường

Sớm mai đi Thiểm Tây
Ngọc-thạch ở nơi đây
Lừng danh vùng Đông Á
Du khách tới mỗi ngày

Tháp Đại Nhạn đây rồi
Có kinh Phật lâu đời
Thỉnh về từ Tây Trúc
Đường Tăng thật tuyệt vời

Tây An đi Quế Lâm
Quanh năm là mùa xuân
Trước cảnh ḷng thư thái
Như trút hết bụi trần

Hôm sau không dậy trưa
Hẹn sớm tàu sẽ đưa
Thăm ḍng sông thơ mộng
Em ngắm rồi ngẩn ngơ

[Trước cảnh đẹp sơn thủy trên sông Li Giang ở Quế Lâm, Cô bé bày tỏ cảm tưởng ngây ngô và dễ thương không kém ǵ cô bé 15 tuổi trong bài thơ “Đi chùa Hương” của ông Nguyễn Nhược Pháp, khi cô nói: “em ngắm rồi ngẩn ngơ”. Chỉ có điều Cô em của chúng ta th́ ngẩn ngơ v́ cảnh đẹp như tranh vẽ trên sông Li Giang, c̣n cô bé đi chùa Hương nọ th́ lại ngẩn ngơ v́ “em cầu xin Giời-Phật, sao cho em lấy chàng!”]

Trên gịng nước Li Giang
Mây núi đứng giăng hàng
Đôi bờ Phượng-vĩ trúc
Nhảy múa đón nắng vàng

Quế Lâm đi Quảng Châu
Ngồi máy bay không lâu
Miền Hoa Nam trù phú
Dân chúng sống sang giàu

Lên viếng Hoàng-Hoa Cương
Mộ chí sĩ can trường
Danh bia Phạm Hồng Thái
Việt Nam được nêu gương

Quảng Châu đi Hồng Kông
Đường xe lửa lưu thông
Băng qua vùng Thẩm Quyến
Nghe kinh tế thành công

Hồng Kông không có ǵ
Nên chẳng chép làm chi
Hôm nay em nằm nghỉ
Trưa mai máy bay về

[Tác giả bài thơ này là một bác đă lớn tuổi, nên khi đến Hồng Kông bác không cảm thấy thú vị lắm với cái không khí sống xô bồ ở đấy; Tôi c̣n nhớ bác nói với tôi: “Vừa mới đi thăm Trung Quốc cho nên bác không thấy Hồng Kông hấp dẫn mấy nữa”. Mà h́nh như đó cũng là cái cảm tưởng chung của nhiều người, mặc dù riêng tôi th́ tôi không đồng ư lắm với quan điểm ấy. Trung Quốc và Hồng Kông là hai nước Trung Hoa khác nhau, với nhiều cái khác biệt cũng nên đến tận nơi để t́m hiểu]

Hai tuần ngoạn cảnh xem
Ước mơ vẫn c̣n thèm
Bầu trời mây Trung Quốc
Ghi nhớ măi trong em...

[Hai câu cuối có lẽ là hai câu đẹp nhất trong bài thơ này. Bởi v́ sau một chuyến du-lịch dài, chúng ta nh́n thấy nhiều, nghe thấy nhiều, cảm nhận cũng rất nhiều, chắc ǵ có thể nhớ và giữ lại được hết tất cả những cái ấy trong kư ức, cho nên chúng ta chỉ cần nhớ lại những h́nh ảnh tiêu biểu nhất c̣n in đậm ở trong ḷng, chỉ cần giữ lại cho riêng mỗi người chúng ta cái phần thi vị nhất của chuyến đi, thế là đủ. Sau chuyến đi thăm Trung Quốc hai tuần lễ, tác giả của bài thơ này đă thốt lên, với tất cả những xúc cảm chân thật nhất của ông: “bầu trời mây Trung Quốc, ghi nhớ măi trong em...”]

D.V.P.

 

 

salade espresso
destinations
hot news
 

Copyright©2009VoyagesSaigonInc. All rights reserved